bạo lực ngôn ngữ

Bạo lực ngôn ngữ đáng sợ tới mức nào. Theo một cuộc nghiên cứu khoa học: "Cứ 20 người lại có một người phải chịu bạo lực ngôn ngữ, mỗi 50 người lại có một người tự sát vì mắc bệnh tâm lý vì bạo lực ngôn ngữ, nhẹ thì có thể bị rối loạn, nặng thì có Bạo lực ngôn ngữ. Một đứa trẻ khi bị bạo hành bằng bạo lực, sẽ xuất hiện những vết tím thâm bầm dập, trầy xước là chuyện đương nhiên. Những vết thương này, có đau nhưng chỉ cần thuốc và thời gian là sẽ khỏi. Còn đối với một đứa trẻ bị bạo hành bằng BẠO LỰC. NGÔN TỪ. Thích Thanh Thắng. Bạo lực ngôn từ là hành vi dùng lời nói để xúc phạm người khác. Tuy nhiên, một lời nói ra nặng nhẹ thế nào có phải căn nguyên dẫn đến đau khổ? Đức Phật cũng từng bị người ngoại đạo đuổi theo sau chửi mắng. Cho đến khi kẻ Vay Tiền Online Tima. Đời sốngTổ ấm Thứ bảy, 23/2/2019, 0900 GMT+7 'Chiếc khoá kéo' để cha mẹ không nói những lời tổn thương con trẻ trong phút tức giận, bởi bạo lực ngôn ngữ ảnh hưởng tiêu cực đến trẻ. Bài viết là quan điểm của Zhang Xuyu, một chuyên gia về giác quan nổi tiếng của Đài Loan, đang được chia sẻ nhiều. Zhang Xuyu rất giỏi trong việc giúp các bậc phụ huynh tìm ra những lợi thế của con cái và nuôi dưỡng chúng. Mới đây tôi vô tình xem một bộ phim tuyên truyền về bạo lực ngôn ngữ mà người lớn dành cho trẻ nhỏ. Trong video, một tội phạm vị thành niên kể câu chuyện của chính mình ở trại giam. "Khi tôi 12 tuổi, bố mẹ tôi ly hôn. Mẹ mỗi ngày đều mắng tôi, muốn tôi đi chết đi, nói tôi là đồ vô dụng, rác rưởi. Từ trước đến nay chưa từng khen tôi. Rất nhiều lần mẹ mắng tôi là đồ óc lợn. Sau đó tôi đã cầm súng tìm đến một sòng bạc và giết người". Chàng thiếu niên bị đẩy vào cảnh tù tội, một phần lớn do tuổi thơ bị mẹ bạo lực ngôn ngữ. Ảnh Sina. "Ngược đãi tâm lý trong thời thơ ấu là một nguyên nhân quan trọng dẫn đến phạm tội", video kết bằng câu đơn giản nhưng khiến nhiều người phải suy nghĩ. Tôi từng tiếp nhận trường hợp một bé gái 5 tuổi không muốn nói chuyện với bố mẹ, nhưng bé thường tự nói chuyện với gấu bông của mình. Cha mẹ nghĩ đứa trẻ bị trầm cảm và rất lo lắng nên tìm cách chữa trị. Sau nhiều lần điều trị tâm lý, cô con gái nói một lời khiến bố mẹ rơi nước mắt ngay tại chỗ "Bởi vì đồ chơi sẽ không mắng con". Hoá ra, mẹ bé gái là một người nóng tính và thường vô tình nói với con các câu như "Con đừng làm loạn", "Khóc gì mà khóc?", "Tại sao con lại ngu ngốc như thế?", "Rốt cuộc con biết làm những cái gì hả?"... Những lời trách mắng trong lúc tức giận của người mẹ không ngờ lại gây tổn thương nghiêm trọng đến đứa trẻ. Cách đây một thời gian, để làm hoà dịu mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái một cách hiệu quả, tôi đã triệu tập một buổi họp lớp. Đầu đề đặt ra là những lời nói và việc làm nào của đối phương khiến bạn buồn. Khi đầu đề được đưa ra, những đứa trẻ ở đó thi nhau giơ tay, còn phụ huynh đưa mắt nhìn nhau lo lắng. Họ sợ các con "bán đứng" mình. Cha mẹ tưởng con bị trầm cảm nhưng hoá ra bé không nói chuyện vì hay bị mẹ mắng. Ảnh Sina. Một học sinh nữ đưa ngón trỏ tay phải đập vào trán một bạn học bên cạnh, cau mày và nghiến răng "Mỗi ngày chỉ biết ăn và chơi, nhìn con nhà người ta, quay lại nhìn mày giống như một con lợn. Khóc gì mà khóc, cút đi đọc sách ngay!". Nói xong, học sinh này đảo mắt và lướt điện thoại, miệng vẫn không quên mắng "Lúc đầu thực sự không nên sinh ra mày". Một nam sinh khác cũng mô phỏng cha mình, cậu hét to lên "Mày thật vô dụng, học thì dốt, một tí việc cũng làm không tốt, lần sau còn như vậy thì cút đi cho tao"... Buổi diễn xuất kết thúc, phản ứng của các bậc cha mẹ rất khác nhau. Họ thậm chí còn không nhớ mình thực sự đã có những lời nói và hành động này. Một nhà tâm lý học từng nói câu này mà tôi thấy rất có lý "Bố mẹ tốt trên miệng đều có 'một chiếc khoá kéo', để không bao giờ nói những lời tổn thương khi tức giận đến con cái. Đánh, mắng chỉ có thể khiến trẻ ngừng sai phạm trong giây lát, nhưng mãi mãi sẽ không có một đứa trẻ ngoan nếu giáo dục theo cách này". Có một từ trong tâm lý học gọi là "Hiệu ứng gió phía nam", nói về gió bắc và gió nam xem ai có thể cởi áo khoác của người đi bộ. Gió bắc thổi một cơn gió lạnh và kết quả khiến người đi bộ quấn chặt áo hơn vì sợ lạnh. Gió nam thổi một làn gió nhẹ, người đi bộ cảm thấy ấm áp, sau đó mở nút và cởi áo khoác ra. Điều này cũng giống với việc giáo dục trẻ em. Cha mẹ tốt nhất không bao giờ làm cho trẻ cảm thấy sợ hãi. Một gia đình hạnh phúc sẽ không có những lời chửi mắng trong lúc giận dữ. Sự ấm áp trong lời nói, đó là món quà tốt nhất cha mẹ tặng cho con cái để trưởng thành. Huyền Thương Một đứa trẻ khi bị bạo hành bằng bạo lực, sẽ xuất hiện những vết tím thâm bầm dập, trầy xước là chuyện đương nhiên. Những vết thương này, có đau nhưng chỉ cần thuốc và thời gian là sẽ khỏi. Còn đối với một đứa trẻ bị bạo hành bằng ngôn ngữ thì vết thương tinh thần, cái mà ta không nhìn thấy, cái mà chẳng có loại thuốc thần kỳ nào có thể chữa được, thử hỏi bao giờ nó sẽ lành lặn? *** Hai tuần vừa qua tôi có đọc một cuốn sách nói về nạn bạo hành trẻ em, cuốn sách này chân thực và khiến tôi càng quan tâm hơn về vấn đề xã hội này. Bạn nào quan tâm có thể đọc cuốn "Không nơi nương tựa" của Dave Pelzer. Đó quả là một cuốn sách hay, có lẽ do bởi tác giả chính là người bị bạo hành, và khi lớn lên ông đã kể lại một tuổi thơ đầy tăm tối của mình, điều đó khiến cuốn sách trở nên chân thực hơn bao giờ hết. Bạo hành trẻ em là sự ngược đãi về thể chất và tinh thần, bằng rất nhiều cách đối với những em nhỏ – những người chưa được phát triển đầy đủ về tinh thần, thể chất và trí tuệ. Bạo hành trẻ em bằng nhiều những phương pháp khác nhau, có thể bằng bạo lực hoặc bằng những ngôn từ. Bạo hành bằng ngôn từ là một trong những bạo hành đang ngày một phổ biến hơn cả. Đó là cách sử dụng những lời nói thô tục hoặc gây tổn thương tinh thần người khác, bạo lực ngôn ngữ không chỉ xảy ra với trẻ em mà xảy ra với tất cả mọi người. Có lẽ đây là hành vi dễ dàng thực hiện và đôi khi người ta còn không cả nhận ra. Một câu chuyện đơn giản để ví dụ về vấn đề này. Ngày trước, khi tôi học cấp 2, một người bạn tôi có kể lại rằng Nhà cô ấy có hai chị em gái, cô ấy là chị cả. Hai chị em vì cách nhau có 1 tuổi nên rất thân với nhau, tuy nhiên vì là chị nên cô không được mẹ cưng chiều như người em của mình. Có lần, hai chị em hỏi mẹ rằng mẹ có yêu mình không. Người mẹ trả lời với cô ấy là "Không", rồi quay ngoắt sang cô em và nói "Mẹ chỉ yêu gái rượu của mẹ thôi." điều đó ta thấy thật sự bình thường tuy nhiên nó đã làm Bạn tôi đã không nói gì suốt buổi tối hôm đó và những ngày sau đấy. Tôi nghĩ khi cô ấy nói với tôi chuyện này, thì câu chuyện trên chắc phải xảy ra đã khá lâu. Vì như vậy cô bạn mới có đủ can đảm để đối mặt với nó. Tôi nghĩ rằng trên đây là một ví dụ trong rất nhiều ví dụ phổ biến về nạn bạo hành mà tôi sắp nói tới. Không chỉ người bạn của tôi đâu, ngoài kia bao nhiêu đứa trẻ trẻ thơ, trẻ vị thành niên đều đang phải đối mặt với vấn đề này. Những đứa trẻ đó sẽ coi đó là những nỗi đau tinh thần, sẽ đeo đuổi nó, ám ảnh, có lẽ là suốt cả cuộc đời này. Một đứa trẻ khi bị bạo hành bằng bạo lực, sẽ xuất hiện những vết tím thâm bầm dập, trầy xước là chuyện đương nhiên. Những vết thương này, có đau nhưng chỉ cần thuốc và thời gian là sẽ khỏi. Còn đối với một đứa trẻ bị bạo hành bằng ngôn ngữ thì vết thương tinh thần, cái mà ta không nhìn thấy, cái mà chẳng có loại thuốc thần kỳ nào có thể chữa được, thử hỏi bao giờ nó sẽ lành lặn? Có ai biết câu trả lời là gì? Xin hãy nói cho tôi. Còn hậu quả sau những vụ bạo hành như thế để lại sẽ ra sao? Có một điều có thể chắc chắn mà viết ra rằng tiếng cười của đứa trẻ đó sẽ chẳng bao giờ được giòn tan như ánh bình minh rực rỡ kia nữa. Trong nó là cả một màn tối, đó sẽ là nỗi đau âm ỉ, là nỗi ám ảnh. Đứa trẻ sẽ sống khép kín, mất đi niềm tin và sẽ dần xuất hiện những hành động nông nổi cục súc, hành vi bạo lực trong con người nó. Những suy nghĩ giống như là Trước kia mình cũng thế, nên bây giờ con mình cũng phải bị thế. Đó là sự hình thành những nhân cách không tốt của chính những chủ nhân tương lai của một đất nước, một quốc gia. đó chính là hệ quả của việc giáo dục không tốt từ phía gia đình, đặc biệt hơn đó chính là biểu hiện của việc suy thoái đạo đức. Người lớn đang dùng những phương pháp bạo hành này đối với trẻ em, có đôi khi chính họ cũng không biết và những đứa trẻ bị bạo hành này cũng không hay. Dưới đây là những câu chuyện do tôi đã được chứng kiến, hãy đọc và ngẫm lại 1. Có lần tôi đi tập thể dục, bắt gặp một gia đình nọ đang đánh một đứa trẻ chỉ vì cậu ta dùng lời nói thô tục với bạn bè. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như tôi không nghe thấy những câu chửi "răn đe" của người bố– Đm mày thậm chí là những từ thô tục hơn nữa, lần sau mày mà dám nói những câu như thế nữa tao cho mày ăn c*t con ạ, quỳ xuống mà nhìn con nhà người ta xem, mày chỉ đáng ***** cho con họ thế là câu chửi đó ám ảnh tôi- một người chỉ đi ngang qua và vô tình nghe thấy. 2. Rất nhiều người cũng đã từng bị như vậy, đó là khi chúng ta bị chính những người thân của mình xem thường, dùng những lời lẽ không hay để mắng chửi. Nói với những đứa con họ nào là "vô dụng" , nào là "căm thù" , nào là "đáng chết, đáng nguyền rủa" và nhiều câu khác nữa... suy nghĩ.. suy nghĩ đi . 3. Mới vài tuần trước đây, Một người bạn đang học cùng lớp với tôi, có lần trong vài phút tâm sự bạn kể rằng bạn chẳng muốn về nhà. Nguyên nhân là do bạn đó làm sai một vài chuyện, và khi về nhà thì bị bố mắng. Bố bạn không mắng bình thường mà dùng những từ mang tính sát thương cao. Tôi coi đó là hành vi xúc phạm danh dự và nhân phẩm của trẻ vị thành niên."Cái đồ con đĩ điếm" . "Loại mày sao không chết đi cho vừa." . Thậm chí, bạn còn nghe những câu "Đồ con đĩ HIV" từ chính người bố của mình. Tôi đã run bần bật. Còn người bạn cứ khóc mãi... Có lẽ đó còn là những ám ảnh theo người bạn của tôi mãi mãi sau này. Cô bạn cấp 2 của tôi, cô bạn đang học cùng tôi là những nạn nhân về vấn đề xã hội đáng nghiêm trọng này. Chúng chính là nguyên nhân, là rào cản vô hình để lý giải cho sự xa cách của con cái đối với bố mẹ. ——————————————– Không chỉ là những người lớn mới dùng ngôn ngữ để bạo hành trẻ em, mà ngay cả tôi và chúng ta cũng vậy. Chúng ta đang dần tự cho mình cái quyển để "chửi" người khác, đặt người ta vào trong một cái lồng mà ở đó những gì mình thấy là những tiêu chuẩn bắt buộc của họ. giới hạn là Do mình tự đề ra. Cuộc sống của mỗi người là khác nhau, quan điểm của mỗi người là không giống nhau. Vì vậy cái đúng của họ cũng có thể là cái sai của mình, hoặc ngược lại. Để hạn chế nạn bạo hành cả về ngôn ngữ và bạo lực, mỗi chúng ta hãy thay đổi cách ứng xử và nhận thức của bản thân mình. Phải thật nghiêm túc ý thức rõ điều này. Bởi tính sát thương và hệ quả của nó là cực kỳ lớn. Một lần nữa, đứng trên phương diện là đứa trẻ đã từng bị bạo hành, tôi muốn nói rằng Người lớn ơi? Hãy lắng nghe chúng con, dù chỉ một phút, Chân thành. Nguyên nhân của bạo lực Bạo lực có nhiều nguyên nhân. Thông thường, nguyên nhân gây ra bạo lực không thể dựa vào một trong những yếu tố như giao tiếp, giải trí hoặc môi trường xã hội. Bạo lực có thể liên quan đến nhiều yếu tố, trong đó có Thất vọng và tuyệt vọng. Thỉnh thoảng người ta có hành vi bạo lực khi bị áp bức, phân biệt đối xử, tách biệt khỏi xã hội, túng quẫn hoặc cảm thấy mình bị dồn vào bước đường cùng. Hùa theo đám đông. Như thường thấy trong các sự kiện thể thao, đám đông dường như không ngại biểu lộ hành vi xấu. Tại sao? Sách Social Psychology cho biết rằng so với người khác, họ “không ý thức đến tiêu chuẩn đạo đức của mình và phản ứng mạnh hơn trước tình huống khó chịu, khiến họ có hành vi bạo lực hoặc hung hăng”. Một tài liệu khác cho biết những người đó trở thành con rối, cảm thấy không còn “có trách nhiệm với xã hội”. Hận thù và đố kỵ. Ca-in, người đầu tiên được ghi lại trong lịch sử nhân loại, đã giết người Sáng-thế Ký 41-8. Vì lòng hận thù, đố kỵ sôi sục, Ca-in đã giết em mình, dù Đức Chúa Trời khuyên ông nên kiềm chế cảm xúc. Ngài cũng hứa sẽ ban phước nếu ông làm thế. Những lời của Kinh Thánh thật đúng biết bao “Nơi nào có sự đố kỵ và tranh cãi, nơi đó cũng sẽ có rối loạn cùng mọi điều đê tiện”!—Gia-cơ 316. Nghiện rượu và ma túy. Lạm dụng những chất gây nghiện không những làm hại thể chất, tinh thần mà còn ức chế những trung tâm điều khiển của não. Dưới ảnh hưởng đó, một người có thể dễ hung bạo và hung hăng hơn khi bị khiêu khích. Hệ thống pháp lý lỏng lẻo. Câu Kinh Thánh nơi Truyền-đạo 811 nói “Bởi chẳng thi hành ngay án phạt những việc ác, nên lòng con loài người chuyên làm điều ác”. Khi hệ thống pháp lý không nghiêm minh, không đủ khả năng hoặc bại hoại thì trực tiếp hay gián tiếp gây ra bạo lực. Tôn giáo sai lầm. Tôn giáo thường dính dáng đến bạo lực, kể cả sự bạo lực giữa những giáo phái và nạn khủng bố. Tuy nhiên, không thể chỉ đổ lỗi cho những người phân biệt chủng tộc, cực đoan và cuồng tín. Trong hai cuộc thế chiến, các thành viên của những tôn giáo chính thống, tức tín đồ tự nhận theo đạo Đấng Ki-tô và các đạo khác, tàn sát lẫn nhau. Họ thường được các nhà lãnh đạo tôn giáo ban phước lành. Những hành vi ấy xúc phạm Giê-hô-va Đức Chúa Trời.—Tít 116; Khải huyền 175, 6; 1824. Với những yếu tố cổ vũ hoặc đề cao bạo lực kể trên, một người có thể thật sự trở thành người hiếu hòa trong thế giới này không? Có. Chúng ta sẽ xem trong bài kế tiếp. [Khung nơi trang 6] BẠO LỰC BẮT NGUỒN TỪ BÊN TRONG Dù bạo lực có thể xảy ra do nhiều yếu tố khác nhau, nhưng nguồn gốc của nó nằm bên trong con người chúng ta. Tại sao thế? Con một của Đức Chúa Trời, Chúa Giê-su Ki-tô là đấng hiểu rõ lòng người, nói rằng “Từ lòng sinh ra những ý nghĩ xấu xa, hành vi gian dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, hành động gian ác, dối trá, trâng tráo, con mắt đố kỵ, lời nói xúc phạm, ngạo mạn và ngông cuồng” Mác 721, 22. Chúng ta nuôi dưỡng khuynh hướng sai trái như thế khi thường nhìn, nghe hoặc nghĩ về điều xấu.—Gia-cơ 114, 15. Mặt khác, khi nuôi dưỡng tâm trí bằng những điều lành mạnh như đã đề cập nơi trang 8, chúng ta “làm chết” những ham muốn xấu và vun trồng ước muốn tốt Cô-lô-se 35; Phi-líp 48. Nếu làm thế, Đức Chúa Trời sẽ giúp chúng ta có lòng mạnh mẽ’.—Ê-phê-sô 316. [Khung nơi trang 7] NẠN BẠO LỰC KHIẾN CÁC CHUYÊN GIA BỐI RỐI Tại sao báo cáo về nạn giết người ở một số nước tăng gấp 60 lần so với các nước khác? Tại sao từ trước đến nay, chiến tranh và những hình thức bạo lực luôn là đặc điểm của lịch sử loài người? Những câu hỏi gây bối rối thì nhiều, nhưng câu trả lời có sức thuyết phục thì lại ít. Một số nhà nghiên cứu cho rằng sự nghèo nàn và bất bình đẳng gây ra nạn bạo lực. Theo vài thống kê, trong năm 2000, khoảng 90% mọi cái chết vì bạo lực, kể cả việc tự tử, đã xảy ra trong các quốc gia kém phát triển; và những vùng nghèo trong thành phố thường là nơi có nhiều tội ác. Nhưng có phải người nghèo là người hung bạo hơn không? Hay họ phải chịu đựng nạn bạo lực nhiều hơn vì nơi họ sinh sống không có đủ tiền để tuyển dụng nhân viên thi hành luật pháp? Ngược lại, những nơi như Calcutta, Ấn Độ, có hàng triệu người sống trong tình trạng nghèo khổ cùng cực, nhưng đó là một trong những nơi có tỉ lệ giết người thấp nhất thế giới. Những người khác thì cho rằng việc súng được mua dễ dàng khiến xã hội càng có nhiều nạn bạo lực hơn. Chắc chắn, súng làm cho người hung bạo nguy hiểm hơn. Nhưng tại sao tỉ lệ người hung bạo trong một số vùng lại cao hơn các vùng khác? Các chuyên gia có nhiều ý kiến khác nhau về điều này.

bạo lực ngôn ngữ