chung vô diệm là ai
Cải Lương: Chung Vô Diệm is a series of four individual plays of cải lương, released in DVD form. It tells the story of an ugly woman named Chung Vô Diệm who became the Queen of King of Qi in Warring States period of China. It is based on the apocryphal novel of same name which is widely circulated in China.
THỜI LƯỢNG: ~ 60 phút / tập phim. Bộ phim CHUNG VÔ DIỆM - ĐÔNG CUNG TÂY LƯỢC thuộc thể loại phim Cổ trang, võ thuật, tình cảm lãng mạn, ngôn tình xuyên không của Hồng Kông. Nguyễn Triệu Tường - Quách Tấn An - Trần Mẫn Chi - Trần Pháp Lai. Đông Cung Tây Lược - C âu chuyện
cải lương: chung vÔ diỆm 3 - ĐẠi nÁo hỘi kỲ bÀnnghệ sĩ: tÀi linh, thanh tÒng, kim tỬ long, thanh thanh tÂm-----xem thêm: - cải lương hồ qu
Vay Tiền Online Tima. Trong lịch sử phong kiến Trung Hoa, có tứ đại mỹ nhân là danh xưng dành cho 4 người sở hữu dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, khiến chim sa cá lặn. Họ cũng chọn ra 5 người xấu nhất để đặt cho biệt hiệu "Ngũ xú Trung Hoa". Thế nhưng, đây không phải là sự châm biếm những người phụ nữ có dung nhan kém sắc mà là sự tôn vinh những con người "cái nết đánh chết cái đẹp". Chung Vô Diệm là 1 trong 5 người bị coi là xấu nhất Trung Hoa. Thế nhưng người phụ nữ này đã một nước lên ngôi mẫu nghi thiên hạ, phò tá giúp chồng chuyện triều chính khiến người đời phải nể phục. “Nếu không ai dám lấy ta, để Tề Vương tới rước ta vậy” Chung Vô Diệm tên thật là Chung Ly Xuân, người đất Vô Diệm, nay thuộc phía Đông huyện Đông Bình, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Bà có tên thường gọi là Chung Ly Vô Diệm. Người ta viết lại rằng, Chung Vô Diệm là một người đàn bà có dung mạo vô cùng xấu xí. Bà có trán dô, mắt trũng sâu như miệng hố, bụng to, mũi hếch, yết hầu trồi lên như đàn ông, da đen như hắc ín, đầu to mà lại ít tóc, lưng gù … Chính vì quá xấu mà đến 40 tuổi Chung Vô Diệm vẫn chưa lấy được chồng. Chính vì quá xấu mà đến 40 tuổi Chung Vô Diệm vẫn chưa lấy được chồng. Ảnh minh hoạ. Song người đàn bà đặc biệt này lại không vì thế mà buồn rầu. Chung Vô Diệm còn thể hiện khẩu khí cao ngút trời khiến người đời phải kinh ngạc. Bà mạnh miệng tuyên bố “Nếu không ai dám lấy ta, để Tề Vương tới rước ta vậy”. Ai nghe xong câu nói đó cũng thấy nực cười, họ chẳng thể ngờ có ngày điều hoang đường đó lại trở thành sự thật. Theo giai thoại, một hôm Tề Tuyên Vương mở đại yến tiệc vui đùa cùng mỹ nữ và các quan lại. Trong lúc vua đang vui vẻ thì ở ngoài ngọ môn có một người đàn bà trán rộng mắt sâu, răng lồi, cổ bạnh xông thẳng vào triều. Lính ngọ môn thấy vậy liền chặn người đàn bà lại. Người đàn bà này không hề kinh sợ mà bình tĩnh xưng danh “Ta ở huyện Vô Diệm, họ Chung Ly tên là Xuân, tuổi gần 40 còn kén chồng. Nghe nói vua mở yến ở Tuyết Cung, ta đến yết kiến, xin vào hậu cung lo việc quét tước”. Các cung nữ nghe xong bụm miệng cười, bá quan văn võ ôm bụng cười ngặt nghẽo trước nhan sắc xấu xí của người đàn bà họ Chung. Tuyên Vương nghe tâu cũng tức cười nhưng vì hiếu kỳ nên cho vào yết kiến. Tuyên Vương hỏi “Xú phụ kia! Phi tần trong cung thì quá nhiều, người nào cũng đẹp cũng xinh, ngươi thì xấu quá. Chốn hương đảng chẳng ai hỏi tới ngươi. Giờ ngươi đến đây tự tiến cung phải chăng có tài cán gì?". Tuyên Vương cũng như tất thảy đám người ở đó đều không ngờ rằng, người đàn bà xấu xí đó đã nói ra những lời khiến vua phải nể phục. Một lời nói chỉ ra 4 cái nạn của xã tắc Được nhà vua mở lời, Chung Ly Xuân thẳng thắn chỉ ra 4 cái nạn của xã tắc. Những lời nói của bà khiến ai nghe thấy cũng hoảng sợ vì lẽ thường, chỉ cần một câu nói trong đó cũng đủ để rơi đầu. "Tuyên Vương đã hơn bốn mươi tuổi mà vẫn không lập người kế vị, không coi trọng việc giáo dục con cái. Nếu gặp phải điều gì bất trắc mà không có người kế vị, quốc gia tất sẽ đại loạn. Vua ham thích xây dựng nhiều cung điện, đền đài xa hoa lãng phí, đây chính là hao tổn tài sản của quốc gia. Người trung nghĩa, bậc trí thức can gián, đại vương không hề nghe nên người hiền đức đều đã ẩn cư trong núi sâu rừng già. Bao quanh Tuyên vương lúc này chỉ là những kẻ tiểu nhân a dua nịnh nọt, làm cho người không nghe thấy được những lời nói tận trung với nước. Tuyên Vương chỉ đam mê tửu sắc, không quản nội chính, coi nhẹ ngoại giao. Nước Tần uy hiếp kế bên, nhưng bên cạnh người lại chỉ có lũ tiểu nhân a dua nịnh bợ. Như vậy thử hỏi xã tắc sẽ ra sao?". Được nhà vua mở lời, Chung Ly Xuân thẳng thắn chỉ ra 4 cái nạn của xã tắc. Ảnh minh hoạ. Nghe những lời nói của người đàn bà họ Chung, Tuyên Vương bèn dẹp bỏ yến tiệc, phong Chung Ly Vô Diệm làm Vương hậu. Với sự trợ giúp của hoàng hậu, vua Tề đã làm cho nước nhà trở nên cường thịnh. Những người có tài đức trong thiên hạ thấy vậy cũng hết lòng cống hiến cho triều đình. Tuy nhiên, có một giai thoại khác cho rằng, Chung Vô Diệm thực chất không phải là người phụ nữ xấu xí mà ngược lại rất xinh đẹp. Từ nhỏ, Chung Vô Diệm đã theo kỳ nhân dị sĩ học đạo. Vốn thông minh hơn người nên chẳng bao lâu Chung Vô Diệm đã trở thành một tài nữ văn võ song toàn. Tề Tuyên vương bấy giờ chỉ thích vui chơi lêu lổng, không màng đến chính sự. Nghe đồn Chung Vô Diệm là kỳ nữ văn võ song toàn nên đã thân chinh đi mời nàng, không ngờ ngay từ cái nhìn đầu tiên đã bị mê hoặc. Chung Vô Diệm lên ngôi hoàng hậu, nhưng do là người tu đạo từ nhỏ, bà đã luyện “Tuyệt Tình Công”, tức đoạn tuyệt mọi tình cảm trai gái. Vì nảy sinh tình cảm với Tuyên Vương, phạm vào điều cấm kỵ của tu đạo nên Chung Vô Diệm mới phải gánh hậu quả là trở nên vô cùng xấu xí với vết bớt đỏ ngay trên má. Cho dù là giai thoại nào, người đời vẫn không khỏi nể phục trước công lao phò tá chồng để nước Tề trở nên hùng mạnh của bà. Rất nhiều câu chuyện đã được viết về nàng Chung Vô Diệm “cân quắc bất nhượng tu mi” phụ nữ không thua kém nam giới để ca ngợi tài năng, đức độ và sự dũng cảm của bà.
Chung Vô Diệm là Vương hậu của Tề Tuyên vương, quân chủ nước Tề thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Bà nổi tiếng là người đàn bà có tài, trí tuệ vô song, giúp chồng là Tề Tuyên vương quản lý rất tốt nước Tề. Tuy nhiên dung mạo của bà tương truyền là cực kì xấu xí, được mệnh danh là một trong Ngũ xú Trung Hoa. *** Một hôm, Tuyên Vương đang uống rượu giữa bầy cung nga xinh đẹp, vui chơi ở Tiệm Đài. Chung vô Diệm xin vào yết kiến, tự xưng là người con gái không lấy được chồng của nước Tề, nghe nói Tề Vương là người hiền minh, xin vào hậu cung lo việc quét tước cho vua. Các cung nữ nghe xong bụm miệng cười, Tuyên Vương nghe tâu cũng tức cười nhưng vì lòng hiếu kỳ, ra lệnh cho vào yết kiến. Tuyên Vương hỏi "Xú phụ! Ngươi sao không chịu ở yên nơi quê hương mà tự tiến tới vua phải chăng ngươi có tài nghệ cao kì?". Vô Diệm đáp "Không dám nói kì tài cao nghệ, chỉ học được thuật ẩn hình, xin vì đại vương hiến chút nghề mọn để giúp vui". Nói xong liền ẩn mình, không ai thấy nữa. Hôm sau Triệu Vương lại triệu đến làm trò. Vô Diệm không nói, chỉ trừng mắt, cắn răng, giơ tay, vỗ gối... làm 4 động tác và kêu liên tiếp 4 tiếng "hiểm". Tuyên Vương hỏi ý nghĩa ra sao? Vô Diệm nói rằng "Nay nước Tề có sự uy hiếp của Tần ở phía Tây, Sở phía Nam, đó là nguy hiểm thứ nhất. Đại vương làm nhọc sức dân, hao tốn tiền của, lập Tiệm đài hoa lệ, đó là điều nguy hiểm thứ hai. Trong triều thì biếm người hiền, dùng kẻ nịnh, đó là điều nguy hiểm thứ ba. Đấng quân vương đam mê tửu sắc, không sửa sang chính trị trong nước, đó là điều nguy hiểm thứ tư. Thiếp trừng mắt vì đại vương xét cái biến phong hoả, cắn răng là thay đại vương trừng trị cái miệng chống can gián, giơ tay là vì đại vương đuổi kẻ bề tôi xàm nịnh, vỗ gối là xin đại vương dẹp bỏ cái đài ăn chơi." Tề Tuyên Vương nhận lời can gián, từ đó bỏ yến nhạc, phá Tiệm đài, trừ tôi nịnh, làm cho binh mã mạnh, kho lẫm đầy... lập Chung Vô Diệm làm Vương hậu, và với sự phụ tá của bà, nước Tề trở nên cường thịnh. *** Khi Chung hậu đã lên tới trên núi rồi, thấy binh nước Ngô, nước Hàn trùng trùng điệp điệp, thế chẳng khác như cọp như beo, còn binh mình thì ít ắt khó bề chống đương, bèn sanh ra một kế, lấy giấy cắt ra năm tấm hình nhân, thảy đều cưỡi ngựa cầm đao thương, chẳng khác như thiên thần ác sát. Làm xong tức thì niệm tiên chú, rồi thổi lên trên không, thấy nổi lên một trận cuồng phong, hoá ra nhân mã thiên thiên vạn vạn, thảy đều đi theo Chung hậu, đặng thỉnh lịnh giao phong. Đây nói về Trương Xa và Thần Lôi nguyên soái, bị Xuân vương trá bại, dẫn lên trên núi Lai Vô, theo đuổi đã cùng đường mà không thấy tăm thấy dạng, hai người còn đang bàn soạn, kế thấy quân kỳ bài báo rằng - Phía nam có một toán quân, có hai cây cờ long phụng. Đạo Tông nói - Bữa hôm qua Điền Nguyên đã bại trận, nay còn có binh nào ở đây? Hay cùng nó giao phong trừ cho xong mối hoạ. Trương Xa vâng lời, đốc quân hiệu tập đi thẳng tới phía Nam. Lúc ấy đạo binh Tề vừa đi đến, Chung hậu ngồi trên lưng ngựa ngó thấy tướng Ngô, mặt xanh tợ chàm, hai chòm lông mày đỏ lói, đầu đội mão con rái, mình mặc áo hồng bào, thời đã biết Thần Lôi nguyên soái bên nước Ngô, liền chỉ mặt nói rằng - Đạo Tông! Như ngươi muốn sống thì phải trở về núi cho mau, kẻo uổng công tu luyện bấy chầy, nay xuống hồng trần mà bỏ hết. ... Mời các bạn đón đọc Chung Vô Diệm của tác giả Tô Chẩn.
Cùng có dung mạo được mô tả là xấu xí một cách hiếm có khó tìm, nhưng số phận ngũ đại xú nhân của Trung Hoa lại khác hẳn đang xem Chung vô diệm là ai Nếu như Tứ đại mỹ nhân trong thời phong kiến Trung Hoa đại diện cho bốn người phụ nữ đẹp nhất trần đời có dung mạo khiến "hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh", thì trái lại, Ngũ đại xú nhân là một mục xếp hạng để chỉ ra 5 người phụ nữ xấu xí nhất trần đời. Tuy nhiên, ngoài vẻ xấu xí đó, thì 5 người phụ nữ này lại có tài năng, đức độ được nhiều người thuộc nhiều thời đại ca ngợi, không chỉ vậy, thậm chí có người còn được trở thành Hoàng hậu mà phò tá giúp Vua giữ nước. Vậy 5 người phụ nữ đó là ai?Chung Vô Diệm Ảnh minh họaChung Vô Diệm có tên thật là Chung Li Xuân, người đất Vô Diệm nay thuộc tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Bà có tên thường gọi là Chung Li Vô Diệm, là vợ của Tề Tuyên Vương Điền Tịch Cương, tức là Hoàng hậu nước Tề thời Chiến Quốc. Nhan sắc xấu xí của bà được sử sách ghi lại như sau "Chung hậu sinh ra trán cao, mắt sâu, bụng dài, chân thô, mũi hếch, xương cổ lòi ra, cổ to, tóc thưa, bụng phệ, lưng gù, da đen đúa...". Tuy nhiên, trái với vẻ ngoài không được ưa mắt này, bà lại là một người phụ nữ vô cùng thông minh, thường xuyên phò tá và làm quân sư cho chồng trong việc trị nước, chống giặc giữ cả giang nhưng, câu chuyện về việc trở thành Hoàng hậu của bà hiện vẫn gây ra khá nhiều tranh cãi, hình thành 2 giai thoại đáng tin cậy. Giai thoại thứ nhất cho rằng Tề Tuyên Vương là một ông vua háo sắc vì vậy ngay từ lần đầu gặp Chung Vô Diệm, lúc này bà đang xin tiến cung thì ông tỏ ra khinh khi, từ chối, ấy vậy mà bà đã can đảm quỳ xuống và nói rõ ra tất cả những thói hư tật xấu của Tề Tuyên Vương khiến ông bừng tỉnh, nhận ra bà là một người phụ nữ đặc biệt dù cho vẻ ngoài xấu xí, thế là ông liền đưa bà trở thành Hoàng thoại thứ 2, nói rằng thực chất trước khi tiến cung làm vương hậu của Tề Tuyên vương bà là người rất xinh đẹp. Do từ nhỏ đã theo kỳ nhân dị sĩ học đạo, nên Chung hậu đã luyện "Tuyệt Tình Công", tức là đoạn tuyệt mọi tình cảm trai gái. Sau này vì bà nảy sinh tình cảm với Tuyên Vương, phạm vào điều cấm kỵ của tu đạo nên Chung Vô Diệm phải gánh chịu hậu quả là trên má trái của bà xuất hiện một cái bớt đỏ, khiến gương mặt xinh đẹp của bà trở nên xấu Nguyệt AnhHoàng Nguyệt Anh chính là vợ của Khổng Minh Gia Cát Lượng thời Tam Quốc. Theo sử liệu ghi chép, nhan sắc của bà không được đề cập nhiều, chỉ nói rằng bà là một người phụ nữ xấu xí với mái tóc vàng và nước da đen đúa. Cũng có sách tả bà dáng người cao, thon thả nhưng mặt đen đúa đầy mụn nhọt trông rất khó coi, sách khác lại tả bà hình dáng thô kệch, thấp bé đen gầy, khuôn mặt đầy rỗ. Tuy nhiên lại có thuyết kể rằng, Hoàng Nguyệt Anh thực ra là người phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Nhưng mỗi khi ra ngoài, bà đều mang mặt nạ để tránh gây sự chú qua hết những vẻ ngoài trên, thì Hoàng Nguyệt Anh lại là một người phụ nữ rất dịu dàng và chu đáo. Khổng Minh đại truyện có ghi rõ, thừa tướng Gia Cát sau khi xuất sơn, mọi việc ở nhà đều được Gia Cát phu nhân chu toàn tất cả, vợ chồng kính nhau như khách, chưa bao giờ xảy ra mâu thuẫn hay xung đột gì. Mô MẫuMô Mẫu có thể coi là người phụ nữ xấu nhất Trung Hoa cổ đại, với sử sách ghi chép lại chỉ dùng vài chữ để khắc họa dung nhan của bà trong quyển "Tứ tử giảng đức luận" của Vương Tứ Uyên đời Hán như sau "Mô Mẫu người lùn tịt, mặt rỗ chằng chịt". Thậm chí, trong lịch sử Trung Hoa, người ta còn ví bà với quỷ Dạ Xoa, nhưng bà là người hiền đức, thông minh hơn vì vậy Hoàng Đế đã lấy bà làm vợ. Trong "Cửu chương, tích vãng nhật", Khuất Nguyên đã đánh giá Mô Mẫu rất cao về đức độ, trí thông minh cũng như là tấm lòng nhân hậu của bà, thậm chí bà còn được nhiều người phụ nữ đương thời kính trọng. Một số giai thoại xưa cũng có nói, Hoàng đế đánh bại Viêm Đế, diệt Xi Vưu, đều có công của Mô Mẫu giúp đỡ bên trong. Cũng có giai thoại nói rằng, Mô Mẫu còn là người phụ nữ đầu tiên trên thế giới làm ra chiếc gương QuangTương truyền, Mạnh Quang là vợ của Lương Hồng, đồng thời bà là một người phụ nữ xấu xí với dáng người to béo, da dẻ lại ngăm đen, thậm chí bà còn có sức mạnh ngang với đàn ông khi bê nổi cả một cối đá. Trong khi đó, người chồng Lương Hồng của bà là một người vô cùng có danh tiếng về trí tuệ. Trước khi lấy vợ, có rất nhiều con gái nhà danh giá muốn gả cho ông, ông đều từ chối và chỉ lấy Mạnh Quang về làm Quốc có câu "Cử án tề mi" dâng mâm lên ngang mày chính là câu chuyện trong đời sống vợ chồng của Lương Hồng và Mạnh Quang. Mỗi lần Lương Hồng đi làm về, nàng Mạnh Quang lo cơm nước chu tất, dâng thức ăn ngang mày mời chồng ăn, nói thế để thấy, đôi khi nhan sắc không là gì cả trong mối quan hệ hôn nhân gắn kết bất kể thời nào. Sau ngày cưới, Mạnh Quang bỏ khăn che mặt, mặc quần áo hằng ngày để làm việc nhà. Cũng có khi, nàng cùng chồng lên núi ở, chồng cày cấy, vợ dệt vải, ngày ngày ngâm thơ đàn hát, sống cuộc sống thanh bần mà hạnh ThịNguyễn Thị vốn là con gái của Nguyễn Đức Uy, không rõ tên thật là gì, sử sách cũng không ghi chép nhiều về dung mạo của bà, tuy nhiên nằm trong "ngũ xú" này thì chắc chắn bà cũng phải là một người có nhan sắc kém xinh. Tuy nhiên, trong lần ngồi lại bên vợ, Hứa Doãn có hỏi Nguyễn Thị rằng "Trong tứ đức thì nàng có mấy đức?". Nguyễn Thị trả lời "Thiếp chỉ thiếu đức dung". Sau đó, Nguyễn thị liền hỏi lại Hứa Doãn "Người quân tử có 100 đức, chàng có được bao nhiêu đức?". Hứa Doãn trả lời "Ta có đủ 100 đức". Nguyễn Thị nói "Trong một trăm đức, chữ đức đứng đầu. Chàng ham sắc mà khinh tài, vậy có thể coi là đủ một trăm đức không?", Hứa Doãn không nói được gì và từ đó về sau chàng yêu mến và quý trọng vợ hơn bởi màn đối đáp tài tình ngày nào.
chung vô diệm là ai