chỉ yêu cố chấp cuồng của anh

Kể từ khi cô theo hắn, thành người phụ nữ của hắn, thì đã định trước trở thành khát khao cả đời của hắn. Download Ebook Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh – Ai Lam Tới chương 71: Ebook Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh – Ai Lam – Tới chương 71 Epub – Tới chương 71 Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh audio, Mới Cập Nhật: Chương 0090, Thể loại: Hiện đại,Converter: ngocquynh520,Editor: Song Nhã,Nhiều năm sau, khi có một tờ báo phỏng vấn vợ chồng họ Thi có hỏi bọn họ cuộc sống vợ chồng những năm qua nh Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh. Đề Cử. Đọc Truyện (0) 5.67 /10 trên tổng số 6 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Ai Lam. Vay Tiền Online Tima. Lần đầu tiên khi Thi Vinh nhìn thấy Mạnh Nịnh, trong lòng nghĩ Mình phải có được cô bé xa tận mười mét, anh vẫn cảm thấy được dáng dấp cô bé này thật xinh xắn, trắng trẻo sạch sẽ, trông rất non mềm, tựa như có thể bấm ra nước được, đẹp đẽ như bước ra từ một bức tranh, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, tóc ngắn đen nhánh chạm vai, nụ cười ngây thơ, xinh đẹp như là nhìn cô như thế, liền khiến phía dưới của anh căng thẳng, có một loạt kích thích mãnh liệt kéo cùng Trương Hoàng tới thành phố dung là vì bàn chuyện làm ăn, buổi tối hôm đó hai người đều cảm thấy buồn chán, bèn hẹn nhau tới quán bar uống chút rượu, ai biết lại khiến anh liếc mắt thấy được Vinh là một người đàn ông có thân thể sạch sẽ, nguyên nhân cho tới nay anh vẫn chưa khai trai không phải là bởi vì thủ thân như ngọc cho vợ tương lai, đơn giản là vì không tìm được cô gái nào thuận mắt mình. Phải xinh đẹp, ngực phải to, mông phải cong, đương nhiên không được dùng son phấn, mặt mộc không trang điểm, hơn nữa trên người không có bất kì dấu vết nhân tạo nào. Và quan trọng nhất, anh nhìn thấy thuận Nịnh chính là cô gái đầu tiên trong hai mươi sáu năm qua khiến anh vừa thấy đã nhiệt huyết sôi trào. Lúc đó anh đã cảm thấy cô bé này thật là ngây thơ, loại ngây thơ này là tự nhiên mà thành, có muốn giả trang cũng không được. Cô ở trong quán bar, xung quanh toàn là lang sói, dường như là một con thỏ trắng nhỏ sạch sẽ đơn thuần. Mặc quần áo cực kì kín đáo, chỉ lộ ra cổ và đôi tay mảnh khảnh, nhìn từ xa, ở dưới ngọn đèn toả ra ánh sáng nõn là gia đình như thế nào mới có thể nuôi được một vật nhỏ động lòng người như thế!Thi Vinh nheo mắt lại, thấy thiếu nữ như thỏ trắng bị chen lấn ngã trái ngã phải trong đám người, cuối cùng, một nam sinh còn mặc đồng phục cao trung vội vã xông vào, vẻ mặt lo lắng tìm kiếm khắp nơi, thời điểm tìm được cô còn xúc động mà cười, nắm tay cô, vừa điểm vào chóp mũi đáng yêu của cô, miệng vừa lẩm bẩm, có lẽ là đang phê bình dấp của thiếu niên kia vô cùng tuấn tú, trắng trẻo thư sinh, đối với cô rất dịu dàng, nhưng Thi Vinh lại không khỏi cảm thấy tức giận, đó là cô bé anh nhìn trúng, ai cũng không cho đụng vào! Vì vậy anh không hề nghĩ ngợi gì mà gọi điện muốn, thì phải tự đi lấy, bằng không chỉ chờ tại chỗ, mãi mãi đối phương cũng sẽ không tự tới hiểu sao thiếu niên thiếu nữ này lại xông vào nơi quán bar mà người vị thành niên không được vào, cho nên khi bọn họ bị ngăn lại, thiếu nữ sợ đến tái mặt, mà thiếu niên lại dũng cảm chắn trước người cô. Cho dù trước mặt là một đám người vạm vỡ, thiếu niên không nhường đường chút nào. Đang lúc Thi Vinh cho rằng thiếu niên sẽ tỏ ra anh hùng, thiếu nữ lại tiến lên một bước, kề vai cùng thiếu niên kia. Trong đôi mắt sáng như sao ấy tràn đầy kiên đột nhiên thay đổi ý niên kia bị chuốc rượu đến đỏ bừng cả mặt, cả người hơi loạng choạng, lại phải tiếp tục uống, bởi vì bọn người kia nói uống xong hai mươi chai thì mới thả thiếu nữ rời đi an là một cô gái dũng cảm, chắn trước mặt cậu trai, cầm một chai rượu mở ra, mới uống một ngụm đã bị sặc chảy nước mắt, Thi Vinh quan sát từ phía xa, không nhịn được mỉm cười, rượu này là loại mạnh nhất, cho dù là bản thân anh cũng không uống nổi hai mươi chai, huống chi là thiếu niên thiếu nữ chưa từng uống rượu bao giống như là một thợ săn, chơi đùa, thưởng thức con mồi giãy dụa trước khi sự là tuổi trẻ chướng mắt, sự kiên trì chướng mắt, sự bảo vệ chướng mắt. Dĩ nhiên hai người kia không nhường đường một chút nào, cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt sợ hãi, mà còn dũng cảm, kiêu ngạo, kiên trì mà đứng ở nơi đó, dù cho bước chân không còn vững, cũng vẫn quật ánh mắt Thi Vinh chỉ tập trung trên người cô bé. Dung mạo của cô ấy thật là xinh đẹp! Lẽ nào cô ấy không biết rằng, chỗ nguy hiểm như vậy, mà thỏ trắng nhỏ yếu ớt như cô ấy không nên tới sao?Đến khi thiếu nữ đá vào hạ bộ người đàn ông nào đó, Thi Vinh mới thu lại lời vừa rồi của mình, đây cũng không phải là con thỏ trắng nhỏ vô hại, nhìn xem, cô ấy cũng rất cay độc đấy! Vẻ mặt đầy ngang tàng đỡ lấy thiếu niên mà lườm đám người trước mắt kia, thực sự là quá mức tuyệt diệu rồi!Thi Vinh cảm thấy đáy lòng như có thứ gì đó đang rục rịch, sống động như đưa tay gọi bồi bàn tới, nhẹ nhàng nói hai câu, sau đó anh nhìn thiếu nữ uống xong chỗ rượu còn lại, đoàn người nhao nhao tránh ra, cô đỡ thiếu niên đi ra ngoài. Ánh mắt Thi Vinh lại liếc tới trong góc phòng, một cô gái nơm nớp lo sợ như gặp phải kẻ địch. Tuy là cô ta mặc quần áo trưởng thành khêu gợi, nhưng mà toàn thân lộ ra một loại hơi thở không lừa ai được, đó là một học sinh đó ngồi trong góc len lén nhìn một màn trước mắt, bao gồm cả cảnh tượng thiếu niên thiếu nữ bị buộc uống rượu, nhưng từ đầu đến cuối cô ta không phát ra một tiếng nào. Mới vừa rồi thiếu nữ với vẻ mặt lo lắng nhìn quanh, sợ là đang tìm cô ta?! Còn như người thiếu niên kia là vì bị tách rời với thiếu nữ cho nên lo lắng cho cô ấy? Thực sự là tràn đầy tình yêu say đắm thật lòng ngây thơ, Thi Vinh cũng cảm giác mình được chữa rồi. Song anh lại nhìn nữ sinh ích kỷ cách đó không xa, bỗng dưng nhếch mép hiểu anh đều biết, anh là người rất ít cười, mà lúc anh cười lên, chắc chắn sẽ có người gặp xui kế tiếp trở thành chuyện đương nhiên, anh thành công bắt lấy được thiếu nữ khiến mình toàn thân khô nóng thiếu chút nữa lột trần ngay trên đường cái kia. Còn như thiếu niên say bất tỉnh... Thi Vinh cảm giác mình vẫn có lương tâm, ít nhất không vứt cậu ta vào bãi rác, mà gọi người mở một phòng, ném cậu trai kia vào. Còn thiếu nữ mềm mại này... Đó là món điểm tâm ngọt tối nay của nữa anh không thể khống chế thú tính của mình, thân thể thiếu nữ phù hợp với anh đến như vậy, nếu như không phải còn sót lại chút lý trí, e rằng anh sẽ chơi đùa cô đến chết. Thiếu nữ gắng giãy dụa, kêu lên tuyệt vọng, nhưng đều khiến cho toàn thân Thi Vinh hưng hôm sau, anh yên lặng đợi thiếu nữ tỉnh lại, sau đó nhìn cô cào cấu chửi rủa thậm tệ, anh lại cười đến lãnh khốc vô cùng Hoặc là theo tôi, hoặc là chấp nhận hậu quả cự tuyệt nữ rất có khí phách, ném cho anh một cái tát, Thi Vinh phái người đi theo cô, mới phát hiện cô bé kia lại đến đồn cảnh sát. Thế nên anh lại sai người trói cô đem về, trói ở trên giường chơi đùa ba ngày liền, thời gian đó dù cho cưỡng bức dụ dỗ như thế nào, cô bé vẫn không chịu khuất phục, Thi Vinh tức tối tới mức suýt nữa bóp chết đến Thi Vinh đã từng làm những chuyện kia với mình, Mạnh Nịnh bình tĩnh nói “Đều là chuyện đã qua rồi, nhắc đến làm gì?”“Lúc đấy em rất bướng bỉnh, lúc nào cũng không ngoan.” Thi Vinh ghé vào thành bồn tắm, Mạnh Nịnh chà lưng lực vừa phải, rốt cuộc anh cũng đã có người phụ nữ này rồi, cho dù là anh không từ thủ đoạn đoạt về, cho dù tới hôm nay trong lòng cô vẫn chưa từng có anh. Nhưng cuối cùng anh đã thắng, coi như Mạnh Nịnh không phải thật lòng muốn gả cho anh, không phải có tình yêu giữa hai người, Thi Vinh cũng chẳng cảm thấy thế nào, từ trước tới nay anh không chấp nhận cự tuyệt, anh cảm giác mình đối với Mạnh Nịnh rất tốt, cho nên đến tận bây giờ anh vẫn không thể nào hiểu được vì sao Mạnh Nịnh không chịu động lòng với cả con cô cũng sinh cho anh rồi, tại sao vẫn còn nghĩ tới chuyện trước kia chứ?Tay đang chà lưng của Mạnh Nịnh thoáng ngừng một chút, lại tiếp tục “Hôm nay anh sao vậy, sao cứ nói đến chuyện trước đây?”“Ừm... Anh nghĩ đến em khi đó, hoạt bát hơn, cởi mở hơn.” Thi Vinh nheo mắt lại nói, vẻ mặt mệt mỏi, dáng vẻ dường như sắp ngủ. “Bâygiờ không còn giống như trước kia.”“Khi đó mới mười mấy tuổi, hiện tại em sắp ba mươi rồi, từ một học sinh trở thành giảng viên, sao mà giống nhau được.”Thi Vinh lẩm bẩm nói “Vẫn thế...”Mạnh Nịnh không nói gì.“Vẫn cứ không thích anh...”Mạnh Nịnh làm bộ không nghe thấy, cô dừng động tác lại, nhìn về phía Thi Vinh, phát hiện anh đã ghé vào thành bồn tắm mà ngủ, nghĩ đến lời anh nói trong lúc vô ý. Nói cái gì mà có thích hay không... Cô gả cho anh, thích hay không thích ai thì biết làm gì được, thiếu niên mình thích lúc mười tám tuổi và người đàn ông ngủ bên cạnh mình lúc hai mươi tám tuổi, có mấy khi là cùng một người chứ? Mạnh Nịnh đã từng nghĩ tới, nếu như sau khi lên đại học hoặc sau khi làm việc rồi, cô và Hàn Ngộ Chi mới gặp, e rằng khi đó cô lại động lòng, sẽ bị hạ thuốc, bị cưỡng bức rồi cũng không phải đau khổ như bây giờ... Nhưng tất cả những thứ này cũng chỉ là e rằng, cô vừa khéo gặp Thi Vinh vào thời điểm đó, khi thích Hàn Ngộ Chi nhất thì bị ép xa nhau, loại tình cảm này sẽ ngày càng đậm độ tuổi tốt đẹp nhất, gặp được người tốt đẹp nhất, có được tình yêu tốt đẹp nhất. Đó chính là nốt chu sa, là ánh trăng sáng trong lòng Mạnh Nịnh, cả đời cũng không thể quên được. Nhưng cô đã gả cho Thi Vinh rồi, tất nhiên sẽ phải sống thật tốt với anh, ngay cả con trai cũng đã có rồi, thành phố Dung bên kia cũng đã biết cô gả cho ai, mà Thi Vinh lại là một người ba tốt, cô sẽ không rời khỏi Thi Vinh, dù cho cuộc hôn nhân này khiến cô hít thở không cả mọi người đều ngưỡng mộ cô vận khí tốt, có thể gặp được Thi Vinh cao phú soái như vậy, gả cho người đàn ông cực kì giàu có như thế, sinh được một đứa bé thông minh hiểu chuyện xinh xắn, một nhà ba người sống rất vui vẻ hòa thuận. Nhưng cô không có cách nào lừa gạt chính mình được. Cho tới bây giờ, mỗi lần cô thấy Thi Vinh nổi giận đều rất sợ hãi, sợ rằng một giây sau, bàn tay như quạt hương bồ ấy sẽ quạt lên người mình, nỗi sợ hãi với anh đã khắc trong linh hồn, cả đời này cũng không biến mất như Thi Vinh ôm cô, nói yêu cô, cưng chiếu cô, Mạnh N ịnh cũng biết đó là đã nắm chắc rồi, thật sự không thể làm nũng với Thi Vinh được, mà cô cũng không làm lưng cho Thi Vinh xong, Mạnh Nịnh khẽ đẩy đẩy anh, thời điểm người đàn ông mở mắt ra, đôi mắt thường tràn đầy sự tàn bạo và lãnh khốc hiếm khi lộ ra vài phần trẻ con. Anh đứng dậy từ trong nước, Mạnh Nịnh lấy khăn tắm lau người cho anh, lại mặc đồ ngủ vào cho anh, đến khi Thi Vinh lên giường ngủ trước rồi, cô mới xoay người vào phòng khi tắm xong lên giường, Thi Vinh tự động đưa tay ôm cô vào lòng, lồng ngực như lửa nóng dán vào cô thật chặt, mặt chôn ở hõm cổ cô, phả hơi nóng khiến cho Mạnh Nịnh có chút ngứa, cô không muốn đánh thức Thi Vinh, tránh cho anh lại nổi điên giày vò cô, nếu là cứ thế này mà nằm đến sáng, tư thế không thoải mái thì cô cũng đành chịu. Giới thiệu Thể loại Hiện đại Converter ngocquynh520 Editor Song Nhã Nhiều năm sau, khi có một tờ báo phỏng vấn vợ chồng họ Thi có hỏi bọn họ cuộc sống vợ chồng những năm qua như thế. Thi tiên sinh dùng bốn chữ để diễn đạt Đạt được ước muốn. Thi phu nhân im lặng không nói một điều gì. Nhưng trong lòng cô có một đáp án chính là Đè nén. Kể từ khi cô theo hắn, thành người phụ nữ của hắn, thì đã định trước trở thành khát khao cả đời của hắn. TẢI EBOOK MỚI NHẤT Like page để cập nhật truyện hay Tải Ebook Truyện Miễn Phí Tài khoản VIP tải ebook không quảng cáo Xem Hướng dẫn tải ebook về máy TẢI EBOOK Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh AZW3 TẢI EBOOK Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh PRC/MOBI TẢI EBOOK Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh EPUB TẢI EBOOK Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh PDF Lúc trước, sau khi Cố Phượng Ngọc ly hôn với chồng, mang theo đứa con gia đình chồng không cần mà rời đi. Khi ấy chồng cô ta có niềm vui mới, đang khi tuổi trẻ khỏe mạnh, tất nhiên sẽ có đứa con mới, lại không cần đứa con trai này nữa, bảo Cố Phượng Ngọc đưa theo thời gian ngày qua ngày, vợ mới vẫn không mang thai, người chồng nôn nóng, đi bệnh viện khám, hoá ra những năm gần đây bởi vì nguyên nhân nào đó trong chuyện làm ăn, khả năng sống sót của t*ng trùng anh ta trở nên cực thấp, vốn không đủ điều kiện để cho phụ nữ mang làm sao bây giờ, dù sao vẫn không thể để cho nhà mình không người nối dõi chứ? Vì thế lúc này, nhà trai nhớ đến đứa con lúc trước. Kết quả hỏi cả nhà Cố Phượng Ngọc, mới biết được Cố Phượng Ngọc đã sớm đưa con đi thủ đô làm ăn, đã nhiều năm rồi không về. Người chồng sốt ruột, tuổi đứa trẻ còn nhỏ, nếu Cố Phượng Ngọc dẫn theo nó gả cho người ta, nhận người ta làm ba thì nên làm sao bây giờ? Vừa nghĩ tới khả năng đó, người chồng liền vò đầu bứt tai ngồi không quả bây giờ anh ta tìm đến đây, vừa thấy Cố Phượng Ngọc đã đòi con trai đầu vẻ bây giờ của Cố Phượng Ngọc, làm sao có thể khiến người ta tin cô ta là một người mẹ tốt đây? Ngay cả nuôi con cô ta cũng không làm được, càng khỏi nói cho con một cuộc sống tốt hơn. Tuy nói chút tiền bạc trong nhà trai ở thủ đô chẳng là gì, nhưng nếu ở thành phố Dung, cũng là tiêu chuẩn nhất định, ít nhất sau này phí, xe, nhà cửa... của đứa trẻ đều không phải băn khoăn. Dưới điều kiện như vậy, toà án cũng sẽ cân nhắc tình hình bên người sao Cố Phượng Ngọc chịu bỏ? Năm ấy cô ta ly hôn với chồng, kỳ thật là lỗi ở cô ta. Hôm đó vừa đúng là sinh nhật của Hàn Ngộ Chi, cô ta hồn bay phách lạc đi quán bar mua say, kết quả ai biết uống rượu lại có tình một đêm với người giống Hàn Ngộ Chi mấy phần, ai biết sáng hôm sau bị chồng phát hiện, bởi vì cô ta lại ngu ngốc đến nổi mang bạn tình một đêm về nhà mình! Người chồng lập tức đề xuất việc ly hôn, đương nhiên Cố Phượng Ngọc không đồng ý, hai người cãi cọ hơn một tháng, Cố Phượng Ngọc đột nhiên phát hiện mình mang cô ta không thể khẳng định rốt cuộc đứa bé này là của cũng là lý do vì sao khi ấy người chồng lại ly hôn với Cố Phượng Ngọc, một trong những nguyên nhân không phản đối yêu cầu đưa con đi của cô ta - đến cùng có phải con trai của mình hay không cũng khó nói, anh ta cần gì phải nuôi con thay người khác chứ? Anh ta đối đãi với Cố Phượng Ngọc, nếu xét lương tâm, có thể nói là đủ tốt, nhưng mà dù vậy, Cố Phượng Ngọc vẫn phản bội anh ta, người phụ nữ như vậy, anh ta thật chẳng dám cần. Cưới về chẳng qua được mấy ngày yên ổn, ai muốn cả ngày xuân buồn thu đau sầu nọ sầu kia đâu?May mà vợ mới cũng vô cùng hiểu chuyện, sau khi biết không thể có con, đã chấp nhận nuôi con trai của Cố Phượng Ngọc như con giờ đứa trẻ đã bị nhà trai đưa đi, nói là rất nhanh sẽ gặp Cố Phượng Ngọc ở toà án, muốn Cố Phượng Ngọc mau về thành phố Dung để lên tòa, bởi vì hộ khẩu của cô ta không ở đây. Cố Phượng Ngọc thứ nhất không có tiền về, thứ hai không có tiền mời luật sư, chắc chắn thua quyết định của quan ta không ngu ngốc, hiển nhiên cũng nghĩ tới điểm này, cho nên cô ta mới đến tìm Mạnh Nịnh, có lẽ Mạnh Nịnh có thể giúp đỡ. Cô ta không có tiền, Mạnh Nịnh có, cô ta không có nhân mạch, Mạnh Nịnh có, cô ta không có quyền thế, Mạnh Nịnh cũng có... Chỉ cần Mạnh Nịnh chịu giúp cô ta, cô ta còn sợ gì nữa?!Nhưng sau khi nghe Cố Phượng Ngọc hùng hồn một hồi, Mạnh Nịnh cũng lộ ra nụ cười quỷ dị "Hóa ra là như vậy... Tôi còn không biết tình tiết bên trong đấy!"Cố Phượng Ngọc nhạy cảm cảm thấy lời này có gì đó không thích hợp, tức khắc ánh mắt liền ngưng lại "Tình tiết gì cơ? Cậu có ý gì?""Ý là..." Mạnh Nịnh nở nụ cười. "Tôi biết chuyện này đấy!""... Cái gì?! Cậu biết? Sao cậu có thể biết?!" Cố Phượng Ngọc đột nhiên nhớ tới lời nói muốn trả thù cô ta khi trước của Mạnh Nịnh, sắc mặt của cô ta trở nên trắng bệch "Cậu, ý của cậu là...""Không phải tôi." Ý cười của Mạnh Nịnh d,d,l,q,dkhông thay đổi. "Cô biết là ai mà."Thi trừ người đàn ông đáng sợ kia, không còn ai làm như thế của Cố Phượng Ngọc nguội lạnh trong nháy mắt. Cô ta biết, sau khi Thi Vinh biết sự xuất hiện của cô ta thì nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta, nhất là dưới tình huống cô ta còn chưa đủ lễ phép với Mạnh Nịnh. Sắc mặt Cố Phượng Ngọc nhợt nhạt, lại nhớ tới nhiều năm trước, chuyện sau khi cô ta phản bội Mạnh dù lúc đó cô ta đã tốn khá nhiều công sức trong chuyện giữa Thi Vinh và mạnh ninh, nhưng Thi Vinh vẫn trừng phạt cô ta vì cô ta phản bội Mạnh Nịnh. Nghĩ tới những sự trừng phạt đáng sợ này, toàn thân Cố Phượng Ngọc run lên. Cô ta hối hận rồi! Cô ta biết sai rồi! Cô ta không nên tới tìm Mạnh Nịnh, không nên xuất hiện trước mặt Mạnh Nịnh, càng không nên tự cho là đúng có thể gây khó dễ cho Mạnh Nịnh!Sao cô ta lại quên, ai có ý nghĩ không tốt với Mạnh Nịnh, người đàn ông đáng sợ kia sẽ ra tay chứ?!Nếu cô ta yên phận, thành thành thật thật, tất cả sẽ không xảy ra. Bây giờ cô ta còn có thể có một công việc, còn có thể sống cùng với con trai... Vậy mà cô ta đã khiến mình tới nông nỗi này! Quá quắt như vậy, bẽ mặt như vậy, không biết liêm sỉ như vậy!Sự áy náy đã lâu không xuất hiện lặng lẽ tuôn trào vào thời khắc này. Cố Phượng Ngọc đột nhiên nhớ tới tất cả những gì mình làm với Mạnh Nịnh, cô ta gây thêm những vết thương vĩnh viễn không cách nào lành lại trên người Mạnh Nịnh và Hàn Ngộ Chi. Dưới tình huống như vậy, cô ta còn có tư cách gì đi lên án Mạnh Nịnh không giúp cô ta chứ? Suy bụng ta ra bụng người, nếu bây giờ cô ta hoán đổi với Mạnh Nịnh, Cố Phượng Ngọc tin rằng, cô ta chắc chắn sẽ không giúp đỡ đối phương, thậm chí còn có thể giậu đổ bìm leo!Mạnh Nịnh nhìn vẻ mặt Cố Phượng Ngọc thay đổi mấy lần trong thời gian ngắn, trong lòng liền châm biếm không thôi. Cô cũng gợi mở như thế rồi, Cố Phượng Ngọc vẫn cứ muốn làm phiền, Thi Vinh còn không xuất hiện trước mặt cô ta, cô ta đã bị dọa đến thế này rồi, xem ra, làm người xấu thật sự là bản lĩnh trời sinh, cô có học thêm mấy đời cũng chẳng học hết nổi khí chất ma quỷ trên người Thi Phượng Ngọc khập khiễng đi, lúc này Mạnh Nịnh mới phát hiện bóng lưng cô ta hơi còng. Nhưng... Có thể trách ai được đây? Mọi thứ vốn có thể không phải xảy ra. Cố Phượng Ngọc vốn có tương lai tốt đẹp, nhưng cô ta vì lợi riêng mà hủy diệt một đời của người ta, cũng hủy diệt chính cô ta. Sau này lúc đêm khuya yên tĩnh, cô ta nhớ lại, không biết liệu có hối hận cắn gối, yên lặng rơi nước hay không?Cho dù có thể hay không, cũng chẳng liên quan đến Mạnh Nịnh. Cô còn phải đi mua bánh quy mài răng cho Quả Quả bé nhỏ, còn như Cố Phượng Ngọc... Mạnh Nịnh nghĩ, d/d/l/q/dlần này, cô ta thật sự sẽ vĩnh viễn không xuất hiện trong đầu cô sự là thực tại khiến người tan nát cõi lòng lại phải chấp nhận. Không ai có thể thuận buồm xuôi gió, ai cũng phải trả giá thật nhiều vì sự lựa chọn của mình. Những thứ có thể không làm mà hưởng, phần lớn đều là không có tự do, cũng không cần tự như là cung nhân sống trong cung cấm tìm niềm vui nơi chim chóc, cánh chim mỹ lệ, giọng hót tuyệt đẹp, giang cánh ra là có thể bay lượn trên bầu trời, cuối cùng chỉ có thể ở trong một lồng chim nhỏ bé. Nghĩ tới đây, trên mặt Mạnh Nịnh thoáng hiện nét cười chuyện cực phẩm này luôn xảy ra liên tiếp, bởi vì liên quan đến sự xuất hiện của Hạ Vô Pháp, trong khoảng thời gian này Thi Vinh cực kỳ bận. Trước kia một năm Mạnh Nịnh có thể nhìn thấy Trương Hoàng hai, ba lần đã coi là nhiều rồi, bây giờ thì hay rồi, tên này không có việc gì thì đến tìm Thi Vinh, ba người thần thần bí bí chẳng biết đang làm gì. Mạnh Nịnh không hỏi, nếu Thi Vinh muốn để cô biết, thì ngay cả khi cô không hỏi, anh cũng sẽ nói. Bây giờ anh chưa nói gì cả, như vậy chuyện này không thích hợp cho cô hiếu kỳ của Mạnh Nịnh cũng không mãnh liệt như thế, cô nhận thấy như đã cùng với bệnh thần kinh như Thi Vinh mấy năm nay rồi, cô còn hiếm lạ gì nữa sao?Trước khi Đinh phu nhân đề xuất phương án kỳ cục kia, Mạnh Nịnh vẫn không biết cô em gái cùng mẹ khác cha này lại thích Thi Vinh, khi đó Mạnh Nịnh nghe thấy lời của Đinh phu nhân thì phản ứng đầu tiên là Có phải Đinh Linh bị mù rồi hay không? Về sau nghĩ lại, không phải là mù rồi sao, nếu không mù thì sao có thể vừa ý người đàn ông như Thi Vinh chứ?Nhưng mà nếu nhìn trên phương diện khác, Thi Vinh quả thực là xuất sắc muốn chết. Người đàn ông như vậy khiến phụ nữ khó cưỡng lại nhất, hơn nữa anh lại rất tuấn tú, rất nhiều tiền, dáng người đẹp, quan trọng nhất là, anh đối tốt với cô. Gì cũng mua cho cô, mang lại cho cô những gì tốt nhất, nuông chiều cô vô điều kiện... Chỉ cần cô còn sống, đâu đâu cũng là tình yêu của anh dành cho mình. Đúng vậy, điều cuối cùng còn quan trọng hơn nữa, anh cực kỳ yêu chính vì vậy, thứ mọi người thấy là bề ngoài của Thi Vinh, người đàn ông anh tuấn giàu có, quyền thế ngập trời, vì vợ mà bằng lòng trả giá tất cả đó. Bọn họ chưa từng thấy dáng vẻ điên cuồng bạo lực của anh. Dù là Đinh Linh, ảo tưởng trong lòng, đương nhiên là vương tử hoàn mỹ trong lòng cô bé lọ ngờ trên đời vốn chẳng có vương tử nào cả, cho dù có, đó cũng là đồ sau khi Đinh Linh bị giáng chức xuống làm nhân viên vệ sinh, cô ta càng khó "tình cờ gặp gỡ" với Thi Vinh. Trước kia làm việc ở tầng cao nhất, số lần nhìn thấy Thi Vinh đã có thể đếm được trên đầu ngón tay rồi, bây giờ bị giáng chức... Mỗi ngày ngoại trừ WC WC, bồn cầu bồn cầu, sàn nhà sàn nhà, chẳng còn cái gì nữa. Đôi khi Đinh Linh nghĩ, cứ làm bình nứt không sợ vỡ, cứ thế cắm chốt ở toilet nam đi - dù sao đổng sự trưởng cũng không thể không đi toilet đâu nhỉ?Nhưng mà rất nhanh Đinh Linh đã gạt bỏ ý nghĩ này, bởi vì cô ta nhớ tới trên tầng cao nhất có toilet chuyên dụng của đổng sự trưởng... Bây giờ cấp bậc của cô ta quá thấp, muốn lên tầng cao nhất dọn dẹp cũng không có cơ hội, khỏi nói đến việc gặp mặt Thi Vinh. Đinh Linh cực kỳ không vui, điều này chẳng giống nội dung tiểu thuyết với phim thần tượng gì cả, theo lý thuyết... Lúc này cô ta hẳn là đã được đổng sự trưởng chú ý, hơn nữa khiến anh cảm thấy cô ta là cô gái cực kỳ hồn nhiên, cực kỳ hoạt bát lại cực kỳ thông minh. Quan trọng nhất là... cực kỳ hợp với anh.... Đều là giả!Đinh Linh cầm khăn lau trong tay mệt đến mức muốn chết. Tiền lương của nhân viên vệ sinh không cao, lượng công việc lại lớn kinh người. Bây giờ mỗi ngày cô ta lau sàn cũng mất mấy tiếng, lúc tan việc cũng eo mỏi lưng đau. Nếu còn tiếp tục như vậy, Đinh Linh cảm thấy, đừng nói là tiến công chiếm đóng được đổng sự trưởng, ngay cả sống sót cũng thật khó khăn!Ở nhà Đinh Linh là đại tiểu thư được nâng niu trong lòng bàn tay, lúc nào phải chịu tội như vậy đâu? Nếu không phải thích Thi Vinh, cô ta đã sớm cau mặt mặc kệ rồi! Công việc như thế này, ngày nào cũng quay như con quay, lại không được có bao nhiêu tiền, ngay cả mua túi xách cũng chẳng đủ!

chỉ yêu cố chấp cuồng của anh