ai động vào ống nghe của tôi

Chương 46. Giao ban sáng hôm sau, chủ nhiệm La đi công tác, phó chủ nhiệm Chương chủ trì cuộc họp. Vừa nhắc đến khóa huấn luyện Gây mê tim, phó trưởng khoa hành chính đến. Lần trước Nhất Viện nằm trong danh sách phúc thẩm ba vị trí đầu ngành, vì việc này mà trên dưới Tôi hỏi từng bệnh nhân thì ai cũng trả lời giống nhau: Đêm đêm, cứ vào khoảng nửa khuya, có ba “người” bước vào phòng bệnh nhân bằng lối cửa hông. Họ mô tả chi tiết từ áo quần cho đến cách đi đứng của từng “người”. Xô-phi-a là rô-bốt AI được thiết kế và phát triển bởi công ty công nghệ Mỹ Hanson Robotics. Xô-phi-a có đôi mắt được trang bị máy ảnh video cho phép giao tiếp bằng mắt thể hiện được 62 sắc thái biểu cảm, có suy nghĩ sáng tạo và khả năng hoạt động như con người để giúp đỡ chính con người trong cuộc sống. Vay Tiền Online Tima. Lượt Xem 17 AI ĐỘNG VÀO ỐNG NGHE CỦA TÔI Tác giả Ngưng Lũng Thể loại Hiện đại, bác sĩ, oan gia, tinh anh trong ngành, sủng, HE CP Sư muội hiếu học × Sư huynh lạnh lùng bị vả mặt Tình trạng Edit hoàn Link đọc ai động vào ống nghe của tôi full ? Văn án Vừa bước chân vào khoa Lâm sàng, Thư Tần đã gặp phải “đại ca” khu nội trú – Vũ Minh. Biết được Thư Tần là sư muội, vẻ mặt Vũ Minh khinh khỉnh “Phải hướng dẫn à? Ai có nguyện vọng dẫn dắt thì làm đi, tôi không thích!” Tuy nhiên chủ nhiệm khoa đã lên tiếng, Vũ Minh bị ép phải hướng dẫn Thư Tần một tháng. Từ bộ dạng khó chịu chuyển sang mừng thầm. Đến lúc này tới lượt Thư Tần khó chịu “Lúc trước là ai không chịu dẫn dắt em vậy!!! Sao bây giờ muốn đuổi mà đuổi không được thế này?!!!!” ? Mình biết “Ai Động Vào Ống Nghe Của Tôi” cũng lâu rồi, mà lại dính ngay đợt ẻm bị drop nên tới bây giờ mới coi full được *trộm vía mừng quá*. Vì trước đó có đọc qua “Đông Chí” và “Hồng Đậu” rồi nên mình lại càng có thêm lý do để mạnh dạng nhảy vào cái hố dài 97 chương này hihi. ? Thư Tần – đang theo học thạc sĩ tại khoa y thuộc hệ bảy năm của trường đại học Tế Nhân, học đến năm thứ năm sẽ bắt đầu thực tập lâm sàng. Cô thực tập ở Nhất Viện – một nhánh của hệ thống bệnh viện Phụ Chúc. Nói về tính cách của Thư Tần thì cô là một người khá dịu dàng, lễ phép, cẩn thận từ những điều nhỏ nhất. Ngoài ra thì trong bốn sinh viên hệ 7 năm đi thực tập ở Nhất Viện thì cô là người có thành tích cao nhất *xác nhận học bá*. ? Vũ Minh – Sư huynh của Thư Tần vì đều được chủ nhiệm La dẫn dắt. Vũ Minh hơn Thư Tần 2 khóa, là sinh viên hệ 8 năm của đại học Tế Nhân *nam chính siêu trâu bò*, là bác sĩ khoa gây mê – điều trị đau. Nổi tiếng khó tính và không dễ chọc trong bệnh viện. Ban đầu chủ nhiệm La nhờ anh hướng dẫn Thư Tần vì ông còn bận thì anh cũng mặt nặng mày nhẹ vì lúc này anh đang đảm nhiệm chức trưởng ca tối, việc càng thêm việc. Tuy nhiên sau đó anh chuyển thành trưởng ca sáng nên có thể miễn cường nhận. Không thích thì không thích chứ anh vẫn hướng dẫn chị tận tình à ? Ban đầu Thư Tần còn khá khách sáo, vì bà dì tới làm dơ váy nên anh mua cho cô một cái váy để thay, mà khỏi nói cũng biết cái váy này mắc muốn chết, mà trả tiền thì Vũ Minh không nhận nên cô còn nghĩ cách đi mua áo sơ mi trả lại cho anh. Từ đây, một người chê yêu đương rách việc như Vũ Minh lại kiếm cớ chạy tới tiệm áo chỉ để gặp sư muội của mình Vũ Minh là kiểu sĩ diện, thích con gái người ta muốn chết rồi còn không chịu tỏ tình mà lại nghe lời ông bạn thân Cố Phi Vũ chỉ chọc giận Thư Tần. Tới lúc muốn ngăn người ta thì lại tỏ tình luôn… lúc này ảnh bị từ chối • “Tại sao? Muốn tôi nói lý do tại sao ư. Vì tôi thích em!” ? Với style truyện của Ngưng Lũng thì một khi đã yêu nhau rồi là chắc chắn không có vụ tách ra, dính la như keo 502 luôn. Thư Tần và Vũ Minh có cãi nhau lớn một lần vì quá khứ của anh để rồi anh không muốn nhắc tới sinh nhật của mình. Rồi vậy thôi đó, ngọt sủng xỉu luôn. • “Vũ Minh, em rất hâm mộ tình cảm của cha mẹ em, em hi vọng mình và người em yêu cũng có thể như vậy. Em hi vọng anh có thể tận tâm đối xử với tình cảm này, cũng hi vọng trong đời sống tình cảm của chúng ta chỉ có đối phương. Anh nghe cho rõ đây, em không cần lời thề, em muốn coi nó thành tín ngưỡng, nếu như anh phản bội em, em sẽ không do dự rồi bỏ anh.” ? Thư Tần yêu Vũ Minh, và Vũ Minh cũng yêu Thư Tần. Tuy khúc mắc trong lòng Vũ Minh rất khó để buông bỏ, vì nó đã trở thành chấp niệm. Anh cô độc mười mấy năm thì Thư Tận lại là người xuất hiện để thay đổi cuộc sống cô đơn ấy của anh, cho anh cảm giác gia đình ấm áp mà lâu lắm rồi anh không được cảm nhận. Tình yêu của Thư Tần với Vũ Minh không chỉ bao gồm ngưỡng mộ, tôn trọng mà còn là bao dung. Hiểu và ủng hộ anh nếu đó là điều anh muốn thực hiện. • “Nếu anh sẵn sàng tha thứ cho bản thân thì hãy tha thứ, nhưng nếu anh muốn tiếp tục giữ lấy khúc mắc này thì cứ giữ đi. Lúc đầu người em gặp chính là anh mang theo đầy mâu thuẫn, người em yêu cũng là anh như vậy, bất kể anh có như thế nào thì em vẫn yêu anh.” • “Anh muốn nói cho em biết rằng quãng đời còn lại anh muốn sống cùng em đến già, tuy sẽ có bão táp mưa sa nhưng chúng ta đừng ai bỏ lại người kia giữa đường, được không em? • Thư Tần, gả cho anh nhé.” ? Tác giả cũng nói là tác giả viết truyện về đúng chuyên ngành của mình nên từ ngữ y học trong truyện cực nhiều, mà quy trình chữa bệnh, phẫu thuật các thứ đều rất tỉ mỉ. Hay thì rất hay nhưng sai một cái reviewer là mình lại là một đứa học ban xã hội Nhiều chỗ đọc như vịt nghe sấm Nhưng nhờ vậy thì mình lại càng thêm khâm phục những người học y hơn. ? Tuyến nhân vật phụ thì có người là cây hài như Cố Phi Vũ, hay Chu Văn – họ đều là bạn thân của Vũ Minh, ba mẹ Thư Tần,… đều rất đáng yêu. Một số người khác thì nhìn tưởng tốt nhưng hóa ra không phải Có người đọc tới gần cuối mới biết tâm địa cũng chả tốt đẹp gì, làm mình hơi sốc nhẹ. ? “Ai Động Vào Ống Nghe Của Tôi” không có một cốt truyện quá mới lạ, nhưng đề tài về y học của nó vẫn làm mình rất thích thú và tò mò, chắc chắn sẽ không làm mọi người dừng lại giữa đường. Nhà Liệt Hỏa Các thì có chất lượng edit ổn khỏi bàn rồi, pass quiz thì siêu dễ nên mọi người cứ thoải mái triển em nó thôi. Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi. Chuyển ngữ Queenie_SkBảy giờ sáng, khi Thư Tần còn đang gội đầu, bố cô đã gõ cửa rầm rầm ba lần bảy đầu “Tần Tần à, con dậy chưa?”Không được bao lâu lại sang gõ cửa lần thứ hai “Sáng thứ hai đầu tuần đường đông lắm, chúng ta nên đi sớm một chút. Ngày đầu tiên trình diện tuyệt đối không được đến trễ!”Thư Tần ló đầu đầy bọt ra, nheo mắt, nghe bố thúc giục cô cũng vội “Bố à, con biết rồi!”Thư Tần đang theo học thạc sĩ tại khoa y thuộc hệ bảy năm của trường đại học Tế Nhân, học đến năm thứ năm sẽ bắt đầu thực tập lâm sàng 1. Ngày hôm nay chính thức vào hệ thống bệnh viện Phụ Chúc, bố cô còn căng thẳng hơn cả cô.1 Lâm sàng là đến giường bệnh, học lâm sàng có nghĩa là phương pháp học mà ở đó, các bạn sinh viên thu thập kiến thức, trau dồi và đúc rút kinh nghiệm về nghề nghiệp mà họ đã được học. Những kiến thức đó, kinh nghiệm đó, không phải một anh chàng cô cậu mọt sách nào đó suốt ngày cắm đầu vào những cuốn sách, những giáo trình thôi là có thể có được; mà nó chỉ có thể có được khi chúng ta tiếp cận với giường bệnh, với bệnh nhân, người nhà bệnh nhân, và cả những nhân viên y tế mà sấy khô tóc, cúi đầu kiểm tra lại đồ đạc một lần lý cô đã chuyển đến ký túc xá của bệnh viện mấy ngày trước rồi còn hôm nay chỉ cần thu dọn thêm vài vật dụng cá nhân cho vào một túi xách xuôi đâu đó, cô ra ngoài. Bố cô nhét một cái bánh bao vừa hấp chín vào tay con gái “Mang đi ăn trên đường!”Bánh bao nhân nấm hương, cắn một cái, mùi thơm lan tỏa đầy khoang miệng, cô mừng đến híp mắt “Bố à… Tay nghề nấu nướng ngày càng cao đấy nhé!”Giọng bố cô phấn khích “Cuối tuần này nếu rảnh thì về đây, bố lại nấu cho ăn!”Ra đến cửa, Thư Tần nhìn quanh “Mẹ đâu ạ?”“Tối hôm qua đồng nghiệp trong bệnh viện gọi đi, hơn bốn giờ mới về.” Lúc ông nói chuyện cố gắng đè thấp âm lượng, rõ ràng là đang đau lòng vì Tần không lên tiếng. Mẹ cô làm việc tại khoa nội ở một bệnh viện nhỏ. Mấy năm trước vừa được thăng chức lên y tá trưởng, vốn dĩ không cần phải làm ca đêm. Thế nhưng chức càng cao trách nhiệm càng nhiều, mỗi khi y tá mới không thể giải quyết được việc đều gọi mẹ cô lên hỗ trợ, những tháng ngày qua cả nhà cô đã quá quen rồi. Loading... Leo lên xe, bố cô dặn dò con gái “Tần Tần à, thực tập lần này không giống với kiến tập. Nếu ổn định con sẽ phải ở đó hai năm trời!”Thư Tần gật đầu, lấy quyển sổ ghi chép trong đợt kiến tập lần trước từ túi xách ra, lật từng tờ từng tờ một.“Đây là giai đoạn phức tạp nhất của cuộc sống. Một chân con vẫn còn ở trong tháp ngà 2 nhưng một chân đã bước ra ngoài xã hội. Ngoại trừ những kiến thức con học được từ sách vở, từ nhà trường thì bây giờ con phải học thêm cách tiếp xúc trực tiếp với xã hội.”2 Tháp ngà là cách nói ẩn dụ ngầm chỉ những người chỉ ngồi rịt ở trong viện nghiên cứu vùi đầu làm việc, không tiếp xúc bên lại gật gù. Trong sổ cô lít nha lít nhít chữ, đó là những ca bệnh đã gặp và cách thức xử lý.“Ngoài bệnh nhân, còn có người nhà bệnh nhân rồi chủ nhiệm khoa, đồng nghiệp, đều là những người con sẽ tiếp xúc hàng ngày. Trong bệnh viện, nhân sự phức tạp không như ở trường, gặp phải vấn đề con phải học cách tự mình xử lý.”“Không phải con muốn được ở lại sao? Tiêu chuẩn có hạn, cạnh tranh lại kịch liệt như vậy. Nếu như trong lúc thực tập biểu hiện không tốt thì con đừng mong chủ nhiệm khoa đề cử con …”Nghe đến đây toàn bộ da đầu Thư Tần cảm thấy ớn lạnh “Bố à... Hôm nay mới là ngày đầu tiên thôi, bố có thể đừng tạo áp lực lớn cho con như thế được không?”Bố cô cười khà khà, từ từ lái xe ra ngoài đường. Đường không đông như họ nghĩ, lái một mạch đã trông thấy cổng bệnh Tần nhìn xuyên qua cửa kính xe, từ đằng xa cô đã trông thấy đám sinh viên tiến vào cổng, đợi bố dừng xe, cô vội vàng cởi dây an toàn “Bố à, con thấy bạn học của mình rồi…”Vốn dĩ còn muốn dặn con nhiều hơn, giờ Thư Liên Hải chỉ còn có thể lấy túi xách từ ghế ngồi phía sau đưa cho con gái “Thang máy bệnh viện chen chúc lắm, có muốn bố đưa vào không?”“Gì thế ạ? Con lớn thế này rồi!!!” Thư Tần mỉm cười nhảy xuống xe, “Hơn nữa chỗ này không thể đỗ xe lâu đâu, cẩn thận bố được tặng một giấy phạt đó!”Cô đóng cửa xe, vừa chạy vừa quay đầu nhìn bố trong xe đang mỉm cười với mình. Nắng sớm mai chiếu lên mái tóc đã điểm bạc của bất chợt ngẩn người, hai năm trước bố cô trông còn rất phong độ, đầu tóc bóng loáng, vậy mà trong năm nay vì chuyện làm ăn của phòng khám không tốt lắm đã khiến dáng vẻ của ông già đi thấy quay trở lại xe, nhoài người trên cửa sổ nở nụ cười ngọt ngào “Bố à… Những gì bố dặn con nhớ hết rồi. Bố yên tâm, con nhất định sẽ biểu hiện thật tốt!”Thoáng ngây người rồi ông lại cười híp mắt “Cuối tuần nếu không trực thì đừng ở ký túc xá, muốn ăn gì về nhà bố nấu cho mà ăn!”Cô gật đầu ngoan ngoãn, bố cô cuộn chặt nắm tay hô lớn “Fighting!” 33 Cố lênNhững sầu não trong lòng của Thư Tần được quét sạch sành sanh, “Dạo này phong cách của bố thay đổi nhiều lắm rồi đấy. Ở nhà còn có lúc xem cả phim Hàn nữa chứ… Cứ thế này ngay cả con cũng không chịu được…”Chưa chờ bố lên tiếng, cô đã xoay người chạy mất.*Đến thang máy, đúng như bố nói, thang máy có cả trăm lớn là sinh viên và công chức bệnh viện đi làm, cũng có người nhà bệnh nhân. Số lượng người quá lớn, cho dù mười thang máy vẫn không chứa lắm mới chen được lên thang máy, người trước người sau xô lên xô xuống, thật sự không thở nổi, thậm chí cô còn không thể quay trái quay phải tìm mấy người bạn thân trong đám Viện tổng hợp có tổng cộng bốn mươi lăm tầng, phòng phẫu thuật ở tầng hai mươi lăm. Cửa thang máy mở ra rồi đóng lại, từng nhóm người bước ra. Chẳng mấy chốc đã đến nơi, trước cửa hội trường chỉ có ba sinh viên, một nam hai Tần nhận ra bọn họ cũng là sinh viên hệ bảy năm nhưng không cùng một khoa, có biết nhau nhưng không quen thân lắm.“Các thầy đang họp giao ban bên trong!” Nam sinh có thân hình trắng trẻo mập mạp, trông giống chiếc màn thầu vừa lên tiếng là Ngô Mặc. Vừa thấy Thư Tần, ánh mắt anh ta nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô không chớp mắt, chủ động mở nữ sinh còn lại lặng lẽ đánh giá Thư cô bạn trông khá giống nam sinh tên là Thịnh Nhất Nam, cao khoảng 1m75, tóc ngắn, mặc áo sơ mi trắng. Vương Giảo Giảo thấp hơn một chút, bình thường ở trong khoa lí la lích lắc, vậy mà hôm nay đứng nép vào Thịnh Nhất Nam như con chim non nép dưới cánh chim Tần nói qua loa với bọn họ vài câu, sau đó tiếp tục im lặng. Sinh viên y khoa có ưu điểm lớn nhất là có tính kiên trì chờ đợi hơn những người người đứng bốn góc tạo thành thế chân vạc. Chờ chưa bao lâu, cánh cửa mở ra, một thanh niên mày rậm mắt to bước ra “Chờ lâu lắm rồi phải không?”Anh ta cũng vừa giao ban xong, bên trong mặc chiếc áo vô trùng màu xanh lục, bên ngoài khoác chiếc áo blouse Tần nhận ra người này chính là Lâm Cảnh Dương - thư ký của khoa, lần trước khi đến chọn chuyên ngành cô có gặp anh ta một Cảnh Dương mỉm cười “Mọi người mang nhiều đồ theo như vậy à? Ngày hôm nay vẫn chưa sắp xếp được tủ cá nhân trống. Như thế này đi, trước tiên anh đưa các em tìm chỗ cất đồ đã nhé!”Anh ta đưa bọn họ đi thay dép, vòng một vòng, rẽ vào hành lang bên trái, vừa đi vừa giải thích “Vốn phải do trưởng khoa nội trú phụ trách giới thiệu với mọi người nhưng sáng nay bác sĩ trưởng ca sáng đang tiến hành một ca ghép gan, còn bác sĩ trưởng ca tối đã về ký túc xá nghỉ ngơi. Do vậy anh sẽ đưa các em đi cho quen với hoàn cảnh trước.”Thịnh Nhất Nam chân dài đi nhanh hơn Ngô Mặc, cô ấy lên tiếng hỏi “Lâm sư huynh, hiện tại ai là trưởng khoa mình ạ?”“Ca sáng là chị Lưu Lâm, mọi người có thể gọi là Lưu sư tỷ, hoặc cô giáo Lưu là được. Còn trưởng ca tối sao… À đúng rồi, trong nhóm mình có ai là sinh viên đang theo chủ nhiệm La không nhỉ?”Thư Tần giơ tay “Có em!”Lâm Cảnh Dương mỉm cười “Vậy thì bác sĩ trưởng ca tối vừa hay là đàn anh của em đó, anh ấy cũng là sinh viên của chủ nhiệm La!”Thư Tần gật gù. Cô đã từng nghe kể về vị sư huynh này, học hơn cô hai khóa, sau khi tốt nghiệp danh tiếng vẫn được lưu truyền trong khoa vì những tố chất xuất sắc của anh. Mấy tháng trước sư huynh này vừa hoàn tất một nghiên cứu tại Mỹ, không ngờ tới lại quay về nước tận lực với vị trí “trưởng ca”.Lâm Cảnh Dương mỉm cười “Công việc của trưởng ca tối khá mệt, các bác sĩ nữ không đảm nhận nổi, từ trước nay đều do bác sĩ nam đảm nhiệm. Năm ngoái trong một đêm trưởng ca tối đã phải chuyển hóa hơn 150 acid amin 4, mắc nguy cơ bị suy tim. Năm nay tình hình cậu ấy tốt hơn được một chút, chỉ có điều “nội tiết mất cân đối”, tính tình cực kỳ nóng nảy, mọi người cố gắng ngoan ngoãn, đừng chọc vào cậu ấy!”4 Các acid amin được xem như là nguyên liệu xây dựng cơ bản của cơ thể. Chúng có vai trò quan trọng như là những chất trung gian trong quá trình chuyển hóa và tổng hợp protein, cũng là những đơn vị cấu trúc cơ bản của protein. Chính vì vậy, mà các acid amin rất cần thiết đối với tất cả mọi họ vừa vặn đi ngang qua cánh cửa đóng chặt, Lâm Cảnh Dương cầm thẻ đang đeo trên cổ quét qua máy, "tích" một cái, cánh cửa mở ra “Mọi người đặt túi xách ở trong này. Ngày mai anh sẽ dặn hộ lý dọn dẹp tủ cá nhân và đưa chìa khóa cho các em.”Mọi người vừa nhấc chân định vào trong, không ngờ ở bên trong có hai người đang tán người đã thay xong quần áo của mình, đang ngồi trên băng ghế dài cúi đầu nghịch điện kia đứng trước tủ quần áo, đứng rất gần cửa ra vào, anh đã cởi chiếc áo vô trùng ra để lộ ra tấm lưng rắn không biết đang nói chuyện gì mà anh cười rất to, nhìn chằm chằm vào tủ quần áo, tay lười biếng chống hông đang muốn cởi thắt tiếng động, hai người bọn họ sững sờ, trợn tròn mắt ngạc nhiên nhìn đàn ông tầm hơn hai mươi tuổi, rất đẹp trai, đáng tiếc vẻ mặt lại cau có khó chịu, anh nhìn chằm chằm vào Thư Tần, cô nghi ngờ ánh mắt này có thể giết chết nhiên, lúc ấy cô mới ngớ người rời mắt đi, người đàn ông thì cao giọng hỏi “Lâm Cảnh Dương, cậu lên cơn điên à?”Cánh cửa đóng sầm ngay trước mắt bọn này Lâm Cảnh Dương mới chú ý đến tấm bảng viết trên cửa Phòng thay đồ ta xoay đầu, lúng túng nói “Xin lỗi… Lỗi của anh, lo nói chuyện với các em, anh mở nhầm phòng. Ừm, người mới la lối lớn tiếng kia chính là trưởng ca tối của mọi người, Vũ Minh.”Một tiếng sấm nổ rền vang trên đỉnh đầu Thư Tần “…”Vương Giảo Giảo đỏ mặt lè lưỡi, cô ta nghiêng đầu nhìn Thư Tần, giọng điệu đồng cảm pha lẫn hâm mộ “Ái chà chà… Tính cách sư huynh Vũ Minh của cậu đúng là đặc biệt!”~~~ Đôi lời của Queenie_Sk Mình để nguyên sư huynh sư muội không chuyển thành anh/chị, hoặc đàn anh/đàn chị để nghe cho thân thiết và gần gũi nhé. Mọi người đều biết, học ngành y rất khổ. Các ngành khác tốt nghiệp rồi là có thể đi làm ngay, riêng ngành y phải tiếp tục học chuyên sâu, chuyên khoa, phải có thời gian thực hành nhất định thì mới có thể được cấp phép làm việc. Bởi vì công việc của một bác sĩ liên quan trực tiếp đến sức khỏe và sinh mệnh của con người. Thế mới nói, lựa chọn ngành y, ngay từ đầu đã là một điều vô cùng dũng cảm Thư Tần đặt chân vào Nhất Viện, cô đã tự hứa với lòng mình nhất định phải trở thành một bác sĩ gây mê giỏi nhất. Tuổi trẻ mà, có nhiệt huyết và có niềm tin là một điều rất đáng quý, mặc dù ngay ngày đầu tiên đó, cô đã muốn rút lại câu nói của mình. Không phải là công việc quá khó khăn, hay Thư Tần không đủ năng lực, mà bởi vì muốn trở thành người giỏi nhất, cô phải vượt qua được một người, trưởng khoa gây mê Vũ đại học y mà Thư Tần đang học là Tế Nhân, và Nhất Viện là một trong số bốn bệnh viện giảng dạy thuộc hệ thống này. Sinh viên sắp tốt nghiệp đều phải đi thực tập tại bệnh viện, nhưng Nhất Viện chỉ nhận những người ưu tú nhất. Thế nên, Thư Tần vào được đến đây cũng đã chứng minh một phần thành tích ở trường học của cô. Nhưng thành tích đó chỉ là trên lý thuyết, còn bây giờ chính là lúc vận dụng vào thực hành. Bài viết được posst full và sớm nhất tại Lust AvelandCùng vào Nhất Viện với Thư Tần còn có 3 người bạn khác, họ đều được phân vào các khoa của thầy hướng dẫn, chỉ riêng Thư Tần thì lại không như vậy. Bởi vì cô đứng đầu bảng thành tích, cho nên thầy hướng dẫn của cô cũng là người giỏi nhất, chủ nhiệm khoa. Mà chủ nhiệm khoa đương nhiên rất bận, vì vậy Thư Tần rơi vào tay học trò thân tín nhất của thầy, Vũ lại lúc nãy, tại sao Thư Tần cảm thấy mục tiêu của mình lại khó đạt được đến như vậy? Bởi vì người mà cô phải vượt qua không thể dùng từ giỏi nhất mà hình dung được, phải là đỉnh của đỉnh. Vũ Minh không chỉ nghiệp vụ xuất sắc, mà ngay cả năng lực nghiên cứu cũng là mạnh nhất. Cô được đi theo một người như vậy, thật không biết là xui xẻo hay là may mắn xẻo là vì Vũ Minh ngoại trừ quan tâm công việc ra, thì tất cả đều không quan trọng. Nói gọn là khó ăn, khó ở, khó chịu, cái gì cũng khó, chỉ có một cái dễ, chính là dễ nổi giận. Anh đòi hỏi chất lượng công việc rất cao, hiệu suất cũng vậy, cho nên chỉ vài ngày đi theo anh, Thư Tần đã không thể đi bình thường được nữa, mà phải chạy. Chỉ có chạy mới theo kịp tần suất làm việc của có lẽ, một người ham học hỏi như Thư Tần lại cảm thấy may mắn nhiều hơn. Bởi vì tuy anh khó gần và cực kỳ lạnh lùng nhưng anh rất giỏi. Mỗi một bệnh nhân, mỗi một ca phẫu thuật dù dễ dù khó anh đều nghiêm túc thực hiện. Công việc của bọn họ chỉ là một phần trong phẫu thuật, những người không biết sẽ không thật sự xem trọng. Chỉ có bọn họ mới biết, sự cẩn trọng của họ quan trọng đến thế nào. Thư Tần nhìn thấy ở anh một sự chân thành mãnh liệt mà cô chưa từng nhìn thấy ở bất cứ một ai khác, thế nên cô thật lòng muốn theo anh học đầu, Vũ Minh vốn không muốn nhận lời của thầy, anh có quá nhiều việc phải làm, quá nhiều kế hoạch để thực hiện, anh làm gì có thời gian dẫn dắt người mới, mà cho dù có, người ta chắc cũng chẳng thể theo kịp anh, nói không chừng còn làm chậm trễ công việc của anh nữa. Nhưng Vũ Minh đã nhầm. Cô sinh viên Thư Tần này tuy bề ngoài xinh xắn nhỏ nhắn, nhưng sức chịu đựng cũng không kém gì anh, mặc kệ là bị anh điều đi phòng ban nào cô cũng cố gắng hết sức để hoàn thành, bất kể là làm việc cùng với ekip phẫu thuật nào, cô cũng thể phối hợp một cách thuận lợi. Biết anh nhiều việc, cô cũng không làm phiền anh cầm tay chỉ việc, chỉ chủ động quan sát thật cẩn thận để học hỏi. Dù cho lạnh lùng đến mức nào, Vũ Minh cũng không thể không chú ý đến cô gái nhỏ bé để mắt, cho đến chủ động hướng dẫn, cuối cùng là ngầm thừa nhận Thư Tần là “người của anh”. Khắp bệnh viện đều biết Vũ Minh rất độc lập, ấy vậy mà dạo gần đây lại bắt đầu dắt theo cái đuôi nhỏ đáng yêu, mà dường như tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều. Phát hiện điều này chính là hai người bạn thanh mai trúc mã chơi với anh từ bé. Thật lòng mà nói, kể từ biến cố năm đó của gia đình anh, rất lâu rồi họ không được nhìn thấy biểu cảm phong phú của anh như thế ngoài sáng tỏ, nhưng người trong cuộc vẫn còn lơ mơ. Rất nhiều năm chỉ tập trung nghiên cứu, Vũ Minh nào biết thứ tình cảm kỳ lạ nhen nhóm trong lòng mình lúc này chính là tình yêu. Anh chỉ biết cô gái bé nhỏ ấy đã làm rất nhiều việc cho anh, chăm chút từng số liệu nghiên cứu mà anh cần, quan tâm đến những bài báo cáo của anh và mang đến cho anh một sự thoải mái thật sự trong trái tim khô cằn nhiều năm của anh. Thế nhưng, lời tỏ tình đột ngột đầu tiên của anh, đã bị từ phải Thư Tần không thích anh, mà là cô cũng không biết. Cô chỉ biết người đàn ông ấy thật bản lĩnh, cũng thật cô độc. Cô không biết vì sao anh phải bán mạng vì những nghiên cứu đó, nhưng cô muốn giúp anh, muốn bảo vệ anh khỏi những ngổn ngang tranh đấu, chỉ muốn anh có thể tập trung cho điều mình muốn làm. Lời từ chối của Thư Tần, chỉ xuất phát từ sự bất ngờ không kịp trở tay của cô mà thôi, chỉ vì đối với cô, đây cũng là mối tình đầu. Bài viết được posst full và sớm nhất tại Lust AvelandSự trúc trắc từ từ qua đi, cả hai cùng bình tĩnh lại. Tình cảm là có, sự ăn ý cũng là thật, thận trọng suy xét cũng đủ rồi, Vũ Minh và Thư Tần ngượng ngùng đến với nhau. Vẫn là những giờ giải phẫu ngàn cân treo sợi tóc, vẫn là những kỳ thi vô cùng hóc búa, nhưng nhiều thêm một người cùng đọc sách, nhiều thêm một người cùng ăn cơm. Nhưng như vậy đã là quá ấm áp cho cuộc đời hoang vắng nhiều năm của Vũ Minh chuyện đó, là thật lâu sau này Thư Tần mới biết. Ở gần anh, cô mới được biết thêm một Vũ Minh trong góc tối luôn ôm một nỗi ân hận mà lớn lên. Trên vai anh là gánh nặng, là sự áy náy từ những năm tháng nổi loạn đó, mà Thư Tần vì yêu anh, cũng muốn cùng anh gánh lấy tất Minh, nếu anh không muốn tha thứ, thì đừng tha thứ, chỉ mong anh đừng tự làm khó chính mình. Gánh nặng này, anh muốn mang thì cứ mang, nhưng hãy để em cùng gánh với anh. Nỗi đau này, anh muốn giữ thì cứ giữ, nhưng hãy để em cùng đau với anh, được không?Làm sao có thể? Vũ Minh yêu Thư Tần nhiều như vậy, làm sao có thể để cho cô vì mình mà chịu tổn Tần, anh đồng ý, vì em mà buông bỏ.…Một câu chuyện đầy ý nghĩa nhân sinh, sai lầm của tuổi trẻ phải dùng cả thanh xuân để sửa chữa, có những tội lỗi không đáng tha thứ thì vĩnh viễn cũng không được tha thứ. Vũ Minh và Thư Tần sánh vai nhau trên con đường học thuật, cùng nhau đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào nền y học rộng lớn. Hơn phân nửa câu chuyện là viết về cuộc sống của những người làm ngành y cũng với những kiến thức bổ ích về chuyên ngành, có cả tranh đấu công khai, có cả những góc khuất của sự hèn mọn, nhưng cuối cùng, chiến thắng vẫn thuộc về những ai thật sự cố gắng. Mỗi một sinh mạng đều đáng quý, người gìn giữ sinh mạng, chính là thiên “ Trích từ truyện*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban

ai động vào ống nghe của tôi