anh ấy không biết tôi đã chết

Tất cả suy nghĩ của hắn đều đã tan biến, trong đầu hắn bây giờ chỉ còn sót lại duy nhất một câu: ” Em ấy đã chết rồi”. 64. Sau khi Dư Mục Ca chết được ba tháng, cuối cùng thì Lục Giang Minh cũng tìm thấy cậu. Và hắn cũng đã mất đi cậu mãi mãi. 65. Tôi nằm mơ Tác giả: Tối Chung Chương Thể loại: Ngôn Tình, Ngược Văn án Tôi biết mình và Cố Mạc Tu chảy chung m Vật Trong Tay - Bối Hân. 99 parts. Complete. Thể loại: Hiện đại, cường thủ hào đoạt Số chương: 98 Tên nhân vật: Hà Nghiên, Phó Thận Hành, Lương [ FULL] Ninh Tiên Sinh Chỉ tội cho tôi - trôi dạt trần thế hơn mười năm, chần chừ mãi không chịu nhập mồ - cũng chỉ vì muốn nhìn thấy vợ mới của anh ấy. Kết quả là, tên đáng ghét này lại không chịu cho tôi cơ hội đó. Sau khi tôi chết, anh ấy thật sự không tái hôn. ----. Tôi từng yêu Vay Tiền Online Tima. Lục Giang Minh không biết vì sao Nguyễn Hướng Sâm lại đột nhiên gọi cho mình nhưng hắn bỗng nhiên không còn hứng thú ở lại đây nữaVì thế hắn cùng thằng bạn thân chào hỏi rồi lái xe về nhàTrong bóng tối hắn nhìn lên trần nhà một lúc rất lâu rồi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủLục Giang Minh nằm mơ thấy Dư Mục mặt của Dư Mục Ca giống như là bị sương mù che khuất, mơ mơ hồ hồ không nhìn thấy rõ. “Lục Giang Minh, tôi không thích anh.”Lục Giang Minh muốn nói chuyện, nhưng hắn không thể nào mở miệng ra được.“Tôi thật sự từ bỏ”Từ bỏ một người thiếu niên tôi đã yêu rất lâu rất lâuTừ bỏ một đoạn tình cảm đã được định sẵn là kết bỏ một quãng thời gian ấm áp khiến người rơi lệ..Khi còn nhỏ có thể lớn tiếng mà khóc, có thể thoải mái cười to, cũng có thể mặc sức tưởng tượng về một tương lai tốt này khi lớn lên mới nhận ra rằng nước mắt quá mức rẻ tiền, không thể giải quyết được bất cứ vấn đề gì, phải học được cách giả vờ tươi cười mới có thể tiếp tục Mục Ca xoay người đi về phía bóng tối phảng phất như có thể nuốt chửng tất cả mọi thứ đằng sau.“Không.” Lục Giang Minh không thể cử động, cũng không thể phát ra âm thanh, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thân ảnh của Dư Mục Ca từng chút từng chút biến mất ở trong tầm khi tỉnh dậy, Lục Giang Minh thấy mình đang lấy ra di động, mở khóa màn hình, hình nền là một bức ảnh tự chụp của hắn và Mục Duyên vào mấy ngày trước.“Không đúng, không nên là cái này.” Lục Giang Minh lẩm nền đáng lẽ phải là một tấm ảnh hôn môi của hắn cùng Dư Mục Ca vào ngày sinh nhật năm 18 tuổi mới đúng, đó là tấm ảnh mà hắn thích nhất.“Ở đâu rồi nhỉ?” Hắn mở ra album, bên trong một tấm ảnh về Dư Mục Ca đều không Mục Ca rất hiếm khi chụp ảnh, cậu không thích thậm chí là rất mâu thuẫn với việc chụp ảnh “Sao em lại không thích chụp ảnh?” Lục Giang Minh nhíu mày quay đầu sang nhìn niên xinh đẹp mím đôi môi lại, có chút thẹn thùng cười cười ” Em cũng không biết, lúc nhỏ mẹ nhất quyết lôi em đi chụp ảnh, sau đó thì em sẽ khóc”“Vậy hiện tại chúng ta tới chụp ảnh đi, anh cũng muốn nhìn thấy em khóc.” Lục Giang Minh xấu xa nóiDư Mục Ca giơ tay vỗ sau gáy hắn một phát“Mỗi ngày đều không lo học bài, trong đầu anh không biết là chứa những suy nghĩ hư hỏng gì.”Lục Giang Minh cúi sát người, hơi thở ấm áp phun lên vành tai trắng nõn của y “Đương nhiên anh đang nghĩ việc phải ấy ấy với em như thế nào rồi.”“Thằng khốn, mày đang nói lời bậy bạ gì với Mục Ca đó?” Nguỵễn Hướng Sâm đột nhiên xuất hiện đá lên mông của Lục Giang Minh“ĐM, Mày là biến thái thích nghe lén à?” Lâm Giang Minh nhảy dựng lên muốn đánh lại Nguyễn Hướng Sâm một Mục Ca đứng một bên cười tủm tỉm nhìn hai thiếu niên ổn trọng và non nớt giận dỗi lẫn mặt trời xuyên qua tầng tầng khe la chiếu ra những ánh sáng loang lổ Gió nhẹ nhàng phất qua khuôn mặtTrong không khí là nhàn nhạt mùi tử đinh hươngThật mà không thể quay lại được Giang Minh cuối cùng ôm tấm ảnh ngủ thiếp là tấm hình còn sót lại của bọn họ mà hắn có thế tìm đượcNhững tấm ảnh trước đó đều đã bị hắn xoá hết trong lúc tức hối hận rồiHắn cũng không biết là hắn hối hận vì không thể đối tốt với Dư Mục Ca cả đời như đã hứa hay là xoá bỏ đi những tấm ảnh chứa bao kỷ niệm với Dư Mục mà, bọn họ đã chia CaVề sau nhất định phải sống thật tốt, nhớ tìm được người so với anh tốt hơn, nếu không anh sẽ không yên lòng đã ký vào đơn quyên tặng di thể với bệnh viện, sau khi chết tất cả những bộ phận hữu dụng sẽ đem đi cứu hi vọng Lục Giang Minh vĩnh viễn tìm không thấy tôiA Sâm, anh cũng đừng tới tìm anh cùng chị dâu hạnh phúc cả đờiTôi càng ngày càng không thể kiểm soát được bản thân mình rồi, nếu một ngày nào đó tôi chết, tôi hi vọng bộ dáng của mình không cần chật vật tới như vậyLục Giang Giang Giang Giang Minh, em yêu anh, nhưng chúng ta nên dừng lại ở đây nhất định phải tìm một người tốt hơn em, cậu ấy dịu dàng rộng lượng săn sóc hiểu chuyện, không giống em, chỉ biết làm người khác không vuiVề sau, anh nhất định phải quên em đi, được không? Giang Minh cứ tưởng gặp được Hàn Lâm chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, cho đến khi số lần gặp nhau càng ngày càng nhiều thì hắn mới hiểu trên đời này làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến như vậy, việc này hơn chắc chắn là do Hàn Lâm cố ý Đối phương cũng chẳng có hành động lớn gì, nhiều lắm thì gặp hắn thì cũng chỉ gật đầu xem như chào hỏi, sau đó không chút dọ dự rời lúc nhất thời Lục Giang Minh cũng chẳng biết đối phương có phải đang dùng chiêu lạc mềm buộc chặt với hắn hay là phải thì nhìn gã ta lại quá mức lạnh không phải thì số lần gặp nhau của bọn họ lại quá nhiều Lục Giang Minh thật sự không có tâm trạng để đoán Hàn Lâm trong lòng đang nghĩ vì suốt quãng đời còn lại của hắn chỉ đối mặt với bệnh tật dày vò chắc là bệnh tương tư. Giang Minh nhìn dáng vẻ yếu ớt của Đại Ngư trong tay của bác sĩ, trong đầu của hắn bỗng nhiên nghĩ đến Dư Mục Ca.“Cho dù tốn bao nhiêu tiền thì cũng phải chữa khỏi nó cho tôi.”Lục Giang Minh vẻ mặt u ám nói với bác sĩ.“Meo.” như là ngửi được hơi thở của Lục Giang Minh, Đại Ngư rên lên một tiếng nho nhỏLửa giận trong lòng của Lục Giang Minh ngay lập tức biến sĩ ôm Đại Ngư vào phòng giải Giang Minh ngồi trên băng dài bên ngoài, hắn ngơ ngác nhìn bụi bay dưới ánh nắng mặt trời đầy chói chang, Mục Ca, ngay cả Đại Ngư được anh nhặt mấy ngày trước cũng sẽ biểu lộ gì đó để cảm nhận được sự tồn tại của anh, vậy tại sao anh có tìm như thế nào thì em vẫn nhẫn tâm không một lời hồi đáp?” nay là ngày kỷ niệm yêu nhau của Lục Giang Minh và Dư Mục tiếc là thiếu mất một nhân vật Giang Minh nằm ở trên giường, hắn đột nhiên nhớ đến cảnh tượng Dư Mục Ca nằm trong lồng ngực của hắn rồi cùng nhau xem phim trên điện cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trên tay mình, ba chữ YMG’ ở trên đó đâm vào mắt khiến hắn suýt nữa rơi lệ.“Mục Ca, hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng ta, không biết em còn nhớ hay không.”“Em chắc chắn sẽ nhớ, anh biết, chuyện có liên quan đến anh thì em sẽ không bao giờ quên.”“Anh vốn dĩ muốn đi qua những nơi mà chúng mình từng đến, nhưng sau đó anh lại từ bỏ, bởi vì không có em, những hồi ức đó đều trở nên chẳng còn ý nghĩa gì.”Người đàn ông ấy chỉ lẩm bẩm một mình, giọng nói từ tính của hắn vang vọng trong căn phòng rộng Giang Minh nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói “Mục Ca, em trở về đi.”Anh bây giờ ngay cả nằm mơ cũng không gặp được em nữa không phải còn lại tấm hình kia, anh thậm chí có chút không nhớ rõ dáng vẻ của em trông như thế biết dù có xin lỗi như thế nào thì cũng không xoá được những tổn thương em đã chịu, nhưng anh thực hy vọng rằng những ngày sau này anh sẽ bù đắp cho em thật nay Lục Giang Minh vẫn như cũ không thu được tin tức gì, người của hắn tìm khắp cả các thành phố lân cận cũng chẳng thấy dấu vết của Dư Mục Ca, điều này khiến tâm trạng của hắn đặc biệt tồi lý nhắc nhở Lục Giang Minh, có thể Nguyễn Hướng Sâm sẽ biết được Dư Mục Ca ở Giang Minh nghe vậy thì những dòng suy nghĩ lộn xộn của hắn cũng đã được thông suốt, hắn nhớ những lời trước kia Nguyễn Hướng Sâm từng nói với hắn, Dư Mục Ca đang bị trầm cảm, nếu không có thuốc cùng với sự hỗ trợ của bác sĩ tâm lý thì cậu có lẽ đã sớm kết thúc cuộc đời của mình, hắn có thể bắt tay điều tra từ bác sĩ tâm Giang Minh có linh cảm lần này hắn chắc chắn sẽ tìm được Dư Mục Ca, anh sẽ không để em lại rời đi lần nữa, anh sẽ nắm chặt tay em cùng em già Giang Minh đã tìm được bác sĩ khi biết được mục đích của Lục Giang Minh khi đến đây, bác sĩ Lương tháo mắt kính xuống, nhàn nhạt nói “cậu ấy chưa từng nói gì với cậu hay sao?”Lục Giang Minh cảm thấy trái tim đau đớn khó chịu, giọng nói của hắn hơi khàn khàn “Không có.”Bác sĩ Lương nghe vậy thì động tác chợt dừng lại” Vậy thì thật xin lỗi, tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của bệnh nhân khi chưa nhận được sự đồng ý của đối phương.”“Tôi là người yêu của em ấy.” Đáy mắt của Lục Giang Minh như kết một tầng băng mỏng khiến người ta nhìn thấy mà sĩ Lương mỉm cười ” Dư tiên sinh chỉ nói với tôi rằng người mà cậu ấy yêu là một người thích bay nhảy, người mà cậu ấy nói đến là anh sao?Lục Giang Minh sửng sĩ Lương cúi đầu, đeo lại mắt kính “Nếu anh là người yêu của cậu ấy thì tự nhiên sẽ biết tất cả mọi chuyện của Dư tiên sinh, nhưng tôi xem ra anh cũng chẳng phải là người yêu của cậu ấy.”Lục Giang Minh biết đối phương là đang âm thầm chỉ trích hắn không phải là một người yêu đủ tư nhìn xuống ghế sô pha, trong đầu hiện lên cảnh tượng Dư Mục Ca ngồi ở đây bình tĩnh kể lại chuyện giữa cậu và khi đó, là dùng tâm trạng như thế nào mới có thể xé rách miệng vết thương cho bác sĩ Lương xem?Là mỏi mệt, là bi thương hay là buồn bã thất vọng?Nghĩ đến đây, Lục Giang Minh gần như cảm thấy không thể hít thở ra, trong lúc hắn không quan tâm thì Dư Mục Ca lại đau thương đến Giang Minh tay nắm chặt thành nắm đấm, là hắn có lỗi với cậuHắn không nghĩ đến Dư Mục Ca sẽ tổn thương sâu đến như vậy.” Làm ơn hãy nói cho tôi biết em ấy đang ở đâu.”Bác sĩ Lương chăm chú nhìn hắn thật lâu, hỏi một đằng trả lời một nẻo “Bệnh trầm cảm nặng nếu không có thuốc ngủ cùng bác sĩ tâm lý thì sẽ không sống nổi, việc này anh biết chứ?”Trái tim của Lục Giang Minh bỗng nhiên đập loạn, hắn có một dự cảm không lành.“Cũng khoảng hai tháng rồi tôi đã không còn gặp lại Dư tiên sinh.”“Nói không chừng em ấy chỉ là thay đổi một bác sĩ tâm lý khác mà thôi.” Lục Giang Minh vẫn trông chờ vào một hi vọng nào sĩ Lương nhìn hắn đầy thương hại, chậm rãi nói, “Trước khi cậu ấy đi đã để lại cho tôi một quyển sổ ghi chép, hơn nữa cậu ấy còn nói với tôi nếu anh tìm được chỗ này thì nhất định phải giao nó cho anh.”Lục Giang Minh hai mắt đỏ lên “Quyến sổ ghi chép ấy đang ở đâu?”Bác sĩ Lương đứng dậy, đi đến kệ sách ở đằng sau lưng tìm một lúc, sau đó đưa cho hắn một quyển sổ thật Giang Minh chờ không nổi mà mở ra trang thứ nhất, đập vào trong mắt hắn là nét chữ quen thuộc.Hôm nay thấy được một câu, rất thích hợp cho tôi và Lục tiên sinh “Nguyện quân cả đời khỏe mạnh, vui sướng trôi chảy, con cháu đầy đàn, hạnh phúc dài lâu, đời đời kiếp kiếp sẽ không bao giờ gặp lại.”Lục Giang nắm chặt quyển sổ ghi chép trong đời kiếp kiếp, không bao giờ gặp lại?Làm sao có thể?Dư Mục Ca từng nói, cho dù cậu có đầu thai chuyển thế bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cậu vẫn sẽ làm người yêu của hắn, không phải sao?”Sao cậu có thể đổi ý?Lục Giang Minh tiếp tục nhìn những trang tiếp theo thì kìm không nổi nước mắt, bác sĩ Lương thầm thở dài bên cạnh, thực xin lỗi, Mục Ca, tuy rằng cậu đã nói là không muốn dây dưa với hắn nữa, nhưng tôi biết rằng cậu sẽ không nỡ khiến hắn đau khổ như mà tôi cũng muốn làm điều gì đó cho sao một người đáng để nhận được sự yêu thương như cậu cuối cùng lại có thể rời đi thế giới này này với một thân thể tràn đầy đau khổ, mà người tổn thương cậu thì ngày ngày vui vẻ, không còn nhớ đến cậu là ai?”53.“Tôi không hối hận quen biết Lục tiên sinh nhưng tôi hối hận cùng anh ấy ở bên nhau.”“Hôm nay là ngày lễ tình nhân,đi đâu cũng sẽ gặp những cặp đôi ngọt ngào hạnh phúc, nhưng tôi chỉ có một căn phòng lạnh lẽo, fan của tôi đều nói những bức tranh tôi vẽ thực ngọt ngào, nhưng bon họ sẽ không bao giờ biết được, các nhân vật chính trong truyện đã là những kẻ xa lạ ở ngoài đời từ Giang Minh đột nhiên đứng dậy, truyện tranh?Truyện tranh gì? 19. Tôi đã cùng từng với hắn nói về cái sống này nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, thời gian trong lúc chúng ta không để ý cứ thế lặng lẽ trôi đó hắn ở trên điện thoại nhìn thấy được một câu chuyện xưa, cứ nhất quyết muốn đọc cho tôi nghe, chuyện kể về một đôi đồng tính đã cùng nhau sống hơn nửa cuộc đời, bọn họ cùng nhau vượt qua thất niên chi dương, chịu đựng mọi ánh mắt của người khác, trải qua sinh hoạt bình thường nhưng cuối cùng bọn họ lại không thể vượt qua bệnh tật, sinh tử hai khi đọc xong, chúng tôi đều im lặngTôi nhịn không được mà tự hỏi, liệu đây có phải là kết cục của chúng tôi trong tương lai hay không?“Mục Ca, chúng ta lập ra một lời hứa hẹn được không?”“Hứa hẹn điều gì?”“Nếu, anh nói là nếu, anh và em âm dương cách biệt, cho dù là ai đi trước, cũng phải chờ người phía sau, được không?”Lục Giang Minh cẩn thận lắc thoạt nhìn có hơi thất vọng.“Vì sao vậy?” Lục Giang Minh ánh mắt buồn bã“Nếu như em yêu anh, em sẽ luyến tiếc bỏ lại anh một mình cô độc trên thế gian này, rốt cuộc người còn sống mới là đau khổ nhất.”Khi đó tôi thầm hạ quyết tâm nếu không có gì bất ngờ gì xảy ra, tôi nhất định phải sống lâu hơn Lục Giang Minh, như vậy hắn sẽ không phải chịu nỗi đau mất đi bạn hiện tại, tôi muốn hắn sẽ đau khổ suốt quãng đời còn lạiSau khi Dư Mục Ca một lần nữa bắt gặp Lục Giang Mình và Hàn Lâm lăn giường cùng nhau, cậu không hề nói gì mà là trực tiếp thay đổi chìa khóa cùng ổ khoá nhà, sau đó thu dọn đồ đạc của Lục Giang Minh rồi vứt ra người cứ như vậy mà tách đó Lục Giang Minh cảm thấy rất mất mặt, trong lòng rất bực bội vì sao Dư Mục Ca lại không hiểu chuyện, dù sao thì hắn cùng Hàn Lâm chỉ chơi qua đường mà thôi, hắn không hiểu nổi hà cớ gì mà Dư Mục Ca lại tức giận lớn đến như vậy Lục Giang Minh hơn một tháng cũng không trở về nhà, ở bên ngoài ăn chơi đàn điếm, hắn căn bản không biết tình trạng khi ấy của Dư Mục Ca đã tệ đến mức sĩ Lương, chắc anh ấy đã chán ghét tôi rồi.” Thanh niên ngồi ở trên sofa, thanh âm không hề phập phồng.“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói của Bác sĩ Lương rất dịu dàng khiến người ta sinh ra cảm giác muốn kể hết mọi chuyện.“Tôi đã hơn một tháng không gặp anh ấy.” Dư Mục Ca nhẹ giọng nói “Nhưng cháu biết là anh ấy đang ở bên cạnh những người khác.”“Cậu phải rời khỏi đây à?” Bác sĩ Lương rũ mắt hỏi“Ừm.” Ngón tay đặt trên đùi của Dư Mục Ca khẽ run lên“Cậu muốn tiếp tục cùng hắn dây dưa cả đời hay sao?” Bác sĩ Lương nghe ra sự chần chờ của cậu“….” Dư Mục Ca dừng một chút, thấp giọng nói “ Tôi không muốn rời đi”“Bác sĩ Lương, tôi vẫn còn thích anh ấy.”“Tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu không có anh ấy.”“Anh ấy là lẽ sống của tôi.”Cũng là cả thế giới của tôiLà sự tồn tại đau thấu tâm can khi bị người ta cắt họ đều nói trong mắt tôi không chứa nổi một hạt cát, là người nói cắt liền cắt đứt một cách sạch nghĩ đến người kia là Lục Giang Minh, tôi không nhịn được mà ở trong lòng cho hắn thêm một cơ thật là một kẻ không có tiền đồ.“Cậu có thể thử rời đi hắn ta một thời gian ngắn, nhìn xem cuộc sống không có hắn ta thì sẽ như thế nào.”Dư Mục Ca đồng đó cậu đã bị Lục Giang Minh tìm trở xa hắn ngày đầu tiên, trong đầu óc tôi đều là hình bóng của xa hắn tuần đầu tiên, tôi rất muốn quay trở về cạnh xa hắn tháng đầu tiên, tôi nhịn không được lấy ảnh của hắn ra xem, sau một thời gian tôi đã buông bỏ suy nghĩ muốn liên lạc với vậy tháng đầu tiên sau khi rời khỏi hắn, tôi đã đưa ra một quyết này là lần cuối cùng tôi rời khỏi hắn, hắn tìm không thấy tôi nhưng tôi nhìn thấy hắn đang mỉm cười.

anh ấy không biết tôi đã chết